Con Hùm Xám.Ngày xưa, ở một làng kia, có một thanh niên bố chết từ hồi hắn còn nhỏ và để lại cho hắn một gia sản khá lớn. Hắn dư của ăn học, thường nói với mọi người trong làng: "Cha tôi khi xưa làm một chức quan nhỏ; tôi nhất định sẽ làm to hơn". Rồi đối với những người không ưa, hắn nói: "Ông mà đỗ ông nghè thì chúng bay chỉ có nước chết với ông".Ðến khoa thi, nhờ đút lót tiền cho quan trường, hắn đỗ hương cống. Ðỗ hương cống, về làng hắn không còn coi ai ra gì. Ðối với người già hắn chẳng biết kính trọng, luôn xưng hô "mầy tao". Nhiều thiếư nữ đã từng bị hắn hãm hiếp mất trinh. Hắn đã từng phá hoại hạnh phúc của nhiều cặp gia đình mới cưới. Chưa hết, hắn từng dùng các thủ đoạn của kẻ có chức có quyền để cướp đất dân làng mà dâng cho cấp trên hòng giữ vị thế của mình. làm cho cả làng khiếp sợ. Nhiều người cho rằng nếu hắn mà đỗ ông Nghè thì dân làng nầy chỉ có nước chết chứ chẳng chơi.Nhưng chẳng bao lâu, cứ lấy tiền mà vẫy, gã thanh niên ấy đỗ ông Nghè thật. Ðỗ tiến sĩ, hắn được vua ban áo mũ, cờ biển, võng lọng về vinh quy, có lính theo hầu, có dân làng đón rước.Ðường từ Kinh về làng xa lắm, phải qua rừng, qua đèo, lội suối, lại đi trong mùa hè, nên người dân và binh lính phục dịch cho hắn rất vất vả. Ðến một khu rừng rậm, binh lính và người dân dừng lại để nghỉ. Mọi người mệt nhọc, nằm dưới bóng mát ngủ thiếp đi. Ông Nghè được người ta cõng trên võng nên không mệt nhọc gì cả. Thấy rừng xanh um, lại nghe tiếng suối chảy róc rách ở gần, hắn liền dạo chơi, lần mò đến bờ suối, tìm tảng đá ngồi nghỉ, định sáng tác ra mấy vần thơ vịnh cảnh vinh quy giữa núi cao rừng thẳm, nhân cũng để tỏ "chí thanh cao" của mình. Thấy nước suối xanh trong và mát lạnh, lại vắng vẻ không người qua lại, Nghè ta định tắm cho thân thể mát mẻ, tinh thần sảng khoái, để nghĩ cho ra những vần thơ hay trong khoái cảm nhất đời nầy...
Hắn cởi quần áo lội xuống suối. Chao ôi! Nước mát làm sao. Nhưng tắm xong, hắn thấy ngứa ngáy khác thường, ngứa và nóng bỏng như rôm sẩy mọc lên khắp mình mẩy. Hắn lấy tay gãi thì thấy da thịt bị xước, máu chảy ròng ròng. Nhìn các đầu ngón tay, hắn thấy móng tay đã mọc dài từ bao giờ, nhọn và sắc bén, nhìn đến chân tay mình mẩy thì lông lá xồm xoàm đã mọc ra. Hắn thấy trong bụng cồn cào như hun, như đốt, cổ họng như bị bỏng, khát nước tưởng như có thể uống cạn một giếng nước đầy.
Hắn đến bờ suối, cúi đầu xuống dòng nước trong mát để uống thì thấy mặt mình đã hóa ra mặt của một con hùm xám, thân hình mình cũng là thân hình hổ. Hắn kinh hãi quá, lên tiếng gọi quân sĩ thật to, mong họ cứu chữa cho mình, thì tiếng của hắn đã trở nên những tiếng gầm của loài hùm xám. Hắn càng gào thét thì những tiếng ở miệng hắn thốt ra đều là những tiếng gầm vang, chấn động cả khu rừng. Nghè ta thấy mình đã hóa cọp, tức tối chạy rong một lúc, rồi cúp đuôi chạy thẳng vào hang sâu. Quân sĩ và phu tráng đang ngủ say, bỗng nghe tiếng hổ gầm dữ dội, đều thức dậy. Họ tìm khắp mọi nơi không thấy ông Nghè đâu, yên trí là ông nghè đã bị hổ tha đi mất. Mọi người đành nhặt thu xếp khăn gói, cùng nhau hối hả rút ra khỏi khu rừng, tìm đường quang đãng để đi, phu tráng thì trở về làng, còn quân lính thì trở về Kinh.
Từ đấy, cứ cách vài ngày, người ta lại thấy một con hùm xám rất lớn gầm lên những tiếng ghê rợn trên một ngọn núi trọc. Chỉ trong vòng ba tháng trời, con ác thú ấy đã ăn thịt hơn mười khách bộ hành. Con đường tắt qua rừng dần dần thưa người qua lại. Chỉ còn một số phường săn đến thăm dò, để giăng bẫy bắt cho được con hùm xám hung tợn nầy. Nhưng con ác thú tinh lắm, đặt mồi to và ngon đến đâu, cũng không lừa nổi nó.
Người ta nói: trong đêm thanh vắng, nó khóc thút thít như người. Săn mãi không được, những người phường săn cũng chán nản, bỏ khu rừng ấy không đến nữa. Và rồi câu chuyện ông Nghè về vinh quy bị hổ tha mất cũng lu mờ dần dần trong trí nhớ mọi người...
Năm sáu năm sau, có một anh nông dân cùng làng với ông Nghè hóa cọp nầy, đã từng đi lính thú nay được trở về làng. Anh đến địa đầu khu rừng thì trời đã xế chiều. Anh tính nếu đi qua khu rừng nầy thì sáng sớm hôm sau mới về đến nhà, còn nếu đi đường vòng qua ngọn đồi, qua các bản làng thì hai ngày nữa mới tới nơi. Anh vào một cái quán trọ bên đường uống nước, giở cơm nắm ra ăn, và đem việc tính toán đường đi nói chuyện với những người lữ khách trong quán. Mấy ông lão bà lão đều khuyên anh không nên qua rừng và nói cho anh biết con hùm xám mỗi ngày một hung dữ.
Anh vốn người gan dạ, lại đi lính thú đã lâu năm, đang nóng gặp mặt gia đình, nên anh quyết băng rừng qua cánh rừng nầy mà về nhà cho nhanh. Sau khi toan tính, anh vác một ngọn giáo, một bó nứa để phòng làm đuốc, đeo tay nải, bùi nhùi, mạnh dạn đi thẳng vào rừng...Lâu năm cỏ đã mọc kín đường mòn, phải tinh mắt lắm mới nhận ra lối đi. Anh rảo bước để ra khỏi khu rừng trước khi mặt trời lặn. Mới đầu nghe tiếng lá rơi, tiếng cành khô rơi, anh cũng nhìn trước nhìn sau, rồi càng đi sâu vào rừng, càng thêm hiu quạnh, âm u, nhưng lòng hăng hái của anh chàng xa quê càng tăng lên. Không những anh không sợ nữa, mà còn nghĩ thầm: "Thật người ta cũng nhát quá! Hùm xám họa hoằn mới ra, chứ có đâu lúc nào nó cũng ngồi chồm chỗm bên đường để rình người!". Anh vừa nghĩ xong thì chợt có tiếng động ở một bụi rậm bên đường. Tiếng sột soạt lúc nhẹ, lúc mạnh, như có người đang kéo cành khô, rình rập. Anh cầm chặt ngọn giáo, lắng tai nghe...
Thốt nhiên có tiếng gọi, tiếng khàn khàn, ồ ồ, như kẻ nào đó bị thụt lưỡi, không hẳn là tiếng người, nhưng dùng lời thì thật sõi:- Anh Vũ Lương đấy à? Hãy dừng lại, tôi hỏi một tí.Anh nông dân thấy gọi đúng tên mình, liền đứng lại. Trong bụi có tiếng nói tiếp:
- Tôi là Hồ Minh đây, không biết anh có còn nhớ không? Tên Hồ Minh mà người đời gọi là Minh Lưỡi Búa đã từng hãm hiếp các thiếu nữ trong làng, từng phá hoại gia cang của kẻ khác, đã từng cướp đất của dân làng mà dâng lên cấp trên, đã từng đốt nhà anh, cho lính đánh què chân cha của anh, làm cho anh phải bỏ làng đi mất mấy năm liền!Anh nông dân đáp:- Tôi nhớ ra rồi. Sao người ta lại nói anh bị hổ tha đi mất? Còn chuyện cũ kia, thôi đừng nhắc đến làm gì. Nếu có phải anh nhỡ độ đường thì ra đây, tôi đưa về làng. Trời sắp tối rồi!Có tiếng thở dài trong bụi; rồi có tiếng nói ra:
- Tôi chỉ lo anh chưa quên chuyện cũ. Bây giờ thì tôi... tôi không ra đi với anh được. Anh hãy nán lại một chút, tôi xin kể nông nỗi của tôi cho anh nghe...
Rồi Hồ Minh kể hết mọi việc của hắn từ ngày hắn đỗ ông nghè, về vinh quy và hóa thành con hùm xám. Anh nông dân hỏi con hùm xám:
- Thế bây giờ, ông muốn tôi giúp gì cho ông? Hùm xám đáp:- Tôi có đứa con trai, ngày tôi vào Kinh thi, nó mới lên hai; tôi lại còn mẹ già và vợ dại... Không biết có còn cả hay không? Nếu còn, nhờ anh trông nom, giúp đỡ cho.Rồi hắn hỏi:
- Anh Lương ơi! Anh có thịt chín đấy không? Bao nhiêu năm nay, tôi ăn toàn thịt sống, những lúc tỉnh như lúc này, thèm thịt chín quá...Anh nông dân lục trong tay nải, rồi bảo con hổ:
- Còn một gói nem và một mẩu chân giò luộc đây. Ra mà ăn!Con hổ nói một giọng sung sướng:
- Xin anh ném vào bụi cho tôi. Bây giờ khắp người tôi lông lá, hôi hám lắm, không dám đến gần anh.Anh nông dân đáp:
- Cứ xuất đầu lộ diện đi, không sao.Nói đoạn, trước mặt anh nông dân, xuất hiện một con hùm xám to tướng kinh dị, bốc mùi hôi thúi.
Anh giật lùi mấy bước, rồi hỏi tiếp.
- Sao cái lổ tai của ông bị rách xước máu me không vậy?Hùm xám đáp:
- Tui đã ăn thịt người. Cứ mỗi lần ăn xong tôi lại cảm thấy hối hận, và vành tai ngứa vô cùng, không gãi ngứa thì không chiụ nỗi, mà gaĩ thì lổ tai bị rách bấy ra như vậy. Anh nông dân hỏi.
-Ông đã ăn thịt bao nhiêu người rồi?Hùm xám đáp:
-Cả thảy là chín người rồi.Anh nông dân đáp:-Ðã trở nên nông nỗi nầy rồi mà ông còn làm thêm chuyện ác nữa hay sao? Hùm xám trả lời:
-Tôi rất hối hận về chuyện đó. Nói đọan con hùm xám lúi húi một hồi rồi thì thào với anh nông dân:
-Xin anh hãy làm phước mà mang kỷ vật nầy về cho vợ của tôi giùm. Rất khó khăn, con hùm xám dùng hai bàn tay của lòai dã thú đưa cho anh nông dân một cái già đó rất nhỏ từ hai bàn tay lông lá của mình,rồi nói.
- Ðây là chiếc nhẫn cưới của tôi, xin anh hãy làm phước cho tôi lần cuối cùng mà đưa tận tay người vợ của tôi với. Anh nông dân nhận lời rồi ném mẩu chả giò và gói nem trước mặt con hùm xám, rồi dặn con hùm xám:
- Từ nay nên vào rừng sâu, tìm kiếm hươu nai mà ăn, không nên luẩn quẩn trên đường này mà hại người. Hùm xám đáp
-Tôi xin nghe lời anh.
Từ đó, trong đêm tối, người ta không còn nghe thấy tiếng con hùm xám gầm gừ trên ngọn đồi trọc nữa. Con đường tắt qua rừng lại tấp nập người qua lại.
Không lâu sau, người ta phát hiện ra nắm xương tàn của một người mà trên cổ hãy còn mang nguyên dấu ấn của nhà vua "Tiến Sĩ Hồ Minh".
Cải biên: NguyễnThànhPhong