|
|
|
Ở đời nầy không có cái gì dzui cho bằng Nói Dzóc. Nói cho dzui sau những giờ khắc làm việc mệt mõi. Theo một cuộc nghiên cứu của Tui những ai có tài nói dzóc là những kẻ có rất ít những độc tố hại người.
|
|
(Mark Twain)
When I was young, I went looking for gold in California. I never found enough to make me rich. But I did discover a beautiful part of the country. It was called “the Stanislau.” The Stanislau was like Heaven on Earth. It had bright green hills and deep forests where soft winds touched the trees.
Other men, also looking for gold, had reached the Stanislau hills of California many years before I did. They had built a town in the valley with sidewalks and stores, banks and schools. They had also built pretty little houses for their families.
At first, they found a lot of gold in the Stanislau hills. But their good luck did not last. After a few years, the gold disappeared. By the time I reached the Stanislau, all the people were gone, too.
Grass now grew in the streets. And the little houses were covered by wild rose bushes. Only the sound of insects filled the air as I walked through the empty town that summer day so long ago. Then, I realized I was not alone after all.
A man was smiling at me as he stood in front of one of the little houses. This house was not covered by wild rose bushes. A nice little garden in front of the house was full of blue and yellow flowers. White curtains hung from the windows and floated in the soft summer wind.
Still smiling, the man opened the door of his house and motioned to me. I went inside and could not believe my eyes. I had been living for weeks in rough mining camps with other gold miners. We slept on the hard ground, ate canned beans from cold metal plates and spent our days in the difficult search for gold.
Here in this little house, my spirit seemed to come to life again.
I saw a bright rug on the shining wooden floor. Pictures hung all around the room. And on little tables there were seashells, books and china vases full of flowers. A woman had made this house into a home.
The pleasure I felt in my heart must have shown on my face. The man read my thoughts. “Yes,” he smiled, “it is all her work. Everything in this room has felt the touch of her hand.”
One of the pictures on the wall was not hanging straight. He noticed it and went to fix it. He stepped back several times to make sure the picture was really straight. Then he gave it a gentle touch with his hand.
“She always does that,” he explained to me. “It is like the finishing pat a mother gives her child’s hair after she has brushed it. I have seen her fix all these things so often that I can do it just the way she does. I don’t know why I do it. I just do it.”
As he talked, I realized there was something in this room that he wanted me to discover. I looked around. When my eyes reached a corner of the room near the fireplace, he broke into a happy laugh and rubbed his hands together.
“That’s it!” he cried out. “You have found it! I knew you would. It is her picture. I went to a little black shelf that held a small picture of the most beautiful woman I had ever seen. There was a sweetness and softness in the woman’s expression that I had never seen before.
The man took the picture from my hands and stared at it. “She was nineteen on her last birthday. That was the day we were married. When you see her…oh, just wait until you meet her!”
“Where is she now?” I asked.
“Oh, she is away,” the man sighed, putting the picture back on the little black shelf. “She went to visit her parents. They live forty or fifty miles from here. She has been gone two weeks today.”
“When will she be back?” I asked. “Well, this is Wednesday,” he said slowly. “She will be back on Saturday, in the evening.”
I felt a sharp sense of regret. “I am sorry, because I will be gone by then,” I said.
“Gone? No! Why should you go? Don’t go. She will be so sorry. You see, she likes to have people come and stay with us.”
“No, I really must leave,” I said firmly.
He picked up her picture and held it before my eyes. “Here,” he said. “Now you tell her to her face that you could have stayed to meet her and you would not.”
Something made me change my mind as I looked at the picture for a second time. I decided to stay.
The man told me his name was Henry.
That night, Henry and I talked about many different things, but mainly about her. The next day passed quietly.
Thursday evening we had a visitor. He was a big, grey-haired miner named Tom. “I just came for a few minutes to ask when she is coming home,” he explained. “Is there any news?”
“Oh yes,” the man replied. “I got a letter. Would you like to hear it? He took a yellowed letter out of his shirt pocket and read it to us. It was full of loving messages to him and to other people – their close friends and neighbors. When the man finished reading it, he looked at his friend. “Oh no, you are doing it again, Tom! You always cry when I read a letter from her. I’m going to tell her this time!”
“No, you must not do that, Henry,” the grey-haired miner said. “I am getting old. And any little sorrow makes me cry. I really was hoping she would be here tonight.”
The next day, Friday, another old miner came to visit. He asked to hear the letter. The message in it made him cry, too. “We all miss her so much,” he said.
Saturday finally came. I found I was looking at my watch very often. Henry noticed this. “You don’t think something has happened to her, do you?” he asked me.
I smiled and said that I was sure she was just fine. But he did not seem satisfied.
I was glad to see his two friends, Tom and Joe, coming down the road as the sun began to set. The old miners were carrying guitars. They also brought flowers and a bottle of whiskey. They put the flowers in vases and began to play some fast and lively songs on their guitars.
Henry’s friends kept giving him glasses of whiskey, which they made him drink. When I reached for one of the two glasses left on the table, Tom stopped my arm. “Drop that glass and take the other one!” he whispered. He gave the remaining glass of whiskey to Henry just as the clock began to strike midnight.
>Henry emptied the glass. His face grew whiter and whiter. “Boys,” he said, “I am feeling sick. I want to lie down.”
Henry was asleep almost before the words were out of his mouth.
In a moment, his two friends had picked him up and carried him into the bedroom. They closed the door and came back. They seemed to be getting ready to leave. So I said, “Please don’t go gentlemen. She will not know me. I am a stranger to her.”
They looked at each other. “His wife has been dead for nineteen years,” Tom said.
“Dead?” I whispered.
“Dead or worse,” he said.
“She went to see her parents about six months after she got married. On her way back, on a Saturday evening in June, when she was almost here, the Indians captured her. No one ever saw her again. Henry lost his mind. He thinks she is still alive. When June comes, he thinks she has gone on her trip to see her parents. Then he begins to wait for her to come back. He gets out that old letter. And we come around to visit so he can read it to us.
“On the Saturday night she is supposed to come home, we come here to be with him. We put a sleeping drug in his drink so he will sleep through the night. Then he is all right for another year.”
Joe picked up his hat and his guitar. “We have done this every June for nineteen years,” he said. “The first year there were twenty-seven of us. Now just the two of us are left.” He opened the door of the pretty little house. And the two old men disappeared into the darkness of the Stanislau |
fir tree has been found growing inside a man's lung by surgeons who were operating on him for suspected cancer.
The tree, measuring 5cm, was discovered by Russian doctors when they opened up Artyom Sidorkin, 28, to remove what they thought was a tumour.
An X-ray that apparently shows a fir tree growing inside a 28-year-old man's lung. Doctors initially believed it was a tumour
Medical staff believe that Mr Sidorkin somehow inhaled a seed, which later sprouted into a small fir tree inside his lung.
The patient had complained of extreme pain in his chest and had been coughing up blood. Doctors were convinced he had cancer.
'We were 100 per cent sure,' said surgeon Vladimir Kamashev from Izhevsk in the Urals. 'We did X-rays and found what looked exactly like a tumour. I had seen hundreds before, so we decided on surgery.'
'So relieved it's not cancer': Left, Artyom Sidorkin, who apparently had a fir tree growing in his lung. Right, doctors display the fir tree
Before removing the major part of the man's lung, the surgeon investigated the tissue taken in a biopsy.
'I thought I was hallucinating,' said Dr Kamashev. 'I asked my assistant to have a look: "Come and see this - we've got a fir tree here".
'He nodded in shock. I blinked three times as I was sure I was seeing things.'
They believed the coughing of blood was caused by the tiny pine needles piercing blood capillaries. 'It was very painful. But to be honest I did not feel any foreign object inside me,' said Mr Sidorkin. 'I'm so relieved it's not cancer.'
The report appeared in popular tabloid Komsomolskaya Gazeta, and was picked up by Russian news service Novosti. |
Editing something for a site, I heard someone knocking at the door. I thought someone wanted to get in. But when I looked throught the security-hole at the door I saw no one.
Coming back to my work, I heard someone knocking at the door again. "Maybe she need my help" I said to myself. But this time I tried to open the door in careful way, I found no one.
Return to my desk, I heard those sounds re-sounding more and more, louder and louder. I secretly got out from the back door to see who she was, to my surprise I saw .. I saw a WoodPecker, knocking at the wall "cock cock colck..."Oh my friend" I said to myself.
In the afrternoon, I drove my car to a SuperMarket and got the food for them.
Every day, a lot friends of mine come and "knock", but they don't knock at my door any more, they "knock" at the food. It looks funny./.
|
Một cái "click" độc đáo.
Chọn một sự kiện - có khi sự kiện chọn mình- để chụp một bức ảnh là cả một nổ lực, nhưng click máy đúng vào khoảnh khắc không ngờ mới là điều đáng nói.
Bởi vậy, các nhà nhiếp ảnh luôn tỉnh thức và chộp...
Con cá Đuối xám đã nhanh ... chân (có chân đâu mà nhanh) phóng khỏi cú đốp của con cá voi nhưng nó không thoát khỏi "cú đốp" của Ký Giả ảnh hảng tin AP./.
|

Ở độ cao 400 dặm Anh, trái đất ngôi nhà của chúng ta, trông giống như một bức tranh huyền bí. Không phải là tranh tả thực, trưừ tượng, lập thể mà đó chính là những bức tranh không thể tả được, do mỗi cá nhân tự cảm nhận lấy.
Có người cho rằng một số con sông ở châu Á trông giống như hình của những cô gái mới lớn, những cánh rừng ở Châu phi trông như con quái vật ... càng nhìn ta càng thấy kỳ lạ bất ngờ.
Ở độ cao 400 dặm Anh qua "con mắt" của vệ tinh Landsat 7 của Hoakỳ đã mở ra cho chúng ta những cái nhìn mới về ngôi nhà mà chúng ta đang sống.
Phải chăng quả đất chính là một nhà họa sĩ tài ba./.
mựctím.tk: Biên dịch và giới thiệu
|

Đây là vườn hoa được trồng ngay trong nhà kính khổng lồ có tên Khu Vườn Ăng-Lê trông rất đẹp. EnglishGarden được xây gấn trục lộ Grandriver thuộc thành phố Brighton LonDon.
Vào bên trong, là cả một thế giới hoa thu nhỏ. Đủ các loại hoa từ Đông phương sang Tây phương. Có những cánh hoa rất bự và cũng có những cánh hoa phải dùng kính lúp mới thấy rõ. Nhưng tất cả cùng m5ôt đểm giống nhau đó là ... đẹp và ... bán.
Còn đây là khu vườn trung tâm tọa lạc tại thành phố Williams, một thầnh thị trấn nhỏ nhưng rất sầm uất.

Vào bên trong, ta mới hiểu được rằng T6ay hay Tầu gì cũng đều thưởng thức được vẻ đẹp của trời đất, của hương hoa muôn hồng nghàn tía của đất trời ban cho. |
Cẩn thận
Một bịnh nhân đau ruột dư cần mổ.
Bác sĩ bảo y tá;
-Đánh thuốc mê cho ông ta đi.
Bịnh nhân 9dưa tay vào túi định móc ví. Bác sĩ nói:
-Không sao, khi mổ xong ông trả tiền cũng được.
-Đâu có, tôi muốn xem có bao nhiêu tiền trước khi bị chụp thuốc mê.
ẢoẢnh.
(Thiếu nhi Số 91. năm1973) |
Đây là loài hoa dại. Cứ vào mùa Đông khi tuyết bắt đầu tan, là loài nầy moc tràn gian đại hải trông rất đẹp. Người Việt Gọi đây là hoa Bồ Công Anh. Hay có người gọi là Hoa Cúc Dại. Người Mỹ gọi là DandeLion.
DandeLion có mặt khắp đất nước HoaKỳ, từ Đông sang Tây và từ Bắc chí Nam. Tuy nhiên loài nầy mọc sớm, nợ sớm tại miền Đông Bắc HoaKỳ và chúng rất dễ tàn vào cuối tháng 6 đầu tháng 7 hằng năm.
Vào mùa hè (mùa hè tại HoaKỳ bắt đầu ngày 21 tháng 6) sau khi bông nở chúng tàn và bung ra thành những chiếc bóng đèn rất đẹp, trắng bạc, bạc như đầu ông ngoại. Và bay trong gió.
Những cánh hoa trắng toát phát tán kéo theo những hạt nhỏ bay đi khắp nơi, và người dân Mỹ gọi là Tuyết Mùa Hè. Đẹp lắm.
Mình may mắn có được mấy bông khô do tay một người bạn đem về. Và mình sẽ trồng ngay trong vườn cho xem.
Bạn nào khoái thì cứ email cho mình, mình sẽ cho giống hạt bông nầy, cùng nhau phát tán cho vui. |
(Kate Chopin)
Athénaïse went away one morning to visit her parents, ten miles back on the Bon Dieu River in Louisiana. She did not return in the evening, and Cazeau, her husband, was worried.
Cazeau expressed his worries to his servant, Félicité, who served him dinner.
He ate alone by the light of a coal-oil lamp. Félicité stood nearby like a restless shadow.
"Only married two months and she has her head turned already to leave! It is not right!" she said.
Cazeau shrugged his shoulders. Félicité's opinion of his wife's behavior after two months of marriage did not matter to him. He was used to being alone and did not mind a night or two of it. Cazeau stood up and walked outside.
The night was beginning to deepen and gather black around the groups of trees in the yard. Far away, he could hear the sound of someone playing an accordion. Nearby, a baby was crying.
Cazeau's horse was waiting, saddled. He still had much farm work to do before bed time. He did not have time to think about Athénaïse. But he felt her absence like a deep pain.
Before he slept that night Cazeau was visited by an image of Athénaïse's pale, young face with its soft lips and sensual eyes. The marriage had been a mistake. He had only to look into her eyes to feel that, to sense her growing dislike of him. But, the marriage could not be undone. And he was ready to make the best of it and expected the same effort from her.
These sad thoughts kept Cazeau awake far into the night. The moon was shining and its pale light reached into the room. It was still outside, with no sound except the distant notes of the accordion.
Athénaïse did not return the next day, although her husband sent a message to do so through her brother, Montéclin. On the third day, Cazeau prepared his horse and went himself in search of her.
Athénaïse's parents, the Michés, lived in a large home owned by a trader who lived in town. The house was far too big for their use. Upstairs, the rooms were so large and empty that they were used for parties. A dance at the Miché home and a plate of Madame Miché's gumbo were pleasures not to be missed.
Madame Miché was sitting on the porch outside the house. She stood up to greet Cazeau. She was short and fat with a cheery face. But she was clearly tense as Cazeau arrived.
Montéclin was there too. But he was not uneasy. He made no effort to hide his dislike of Cazeau.
"Dirty pig!" He said under his breath as Cazeau climbed the stairs to the porch. Montéclin disliked Cazeau for refusing to lend him money long ago. Now that this man was his sister's husband, he disliked him even more.
Miché and his oldest son were away. They both respected Cazeau and talked highly of him.
Cazeau shook hands with Madame Miché who offered him a chair. Athénaise had shut herself in her room.
"You know, nothing would do last night," Madame Miché said. "Athénaïse just had to stay for a little dance. The boys would not let their sister leave!"
Cazeau shrugged his shoulders to show he knew nothing about last night.
"Didn't Montéclin tell you we were going to keep Athénaïse?" she asked. But Montéclin had told him nothing.
"And how about the night before?" asked Cazeau. "And last night? Do you have dances every night?"
Madame Miché laughed and told her son to go tell Athénaïse her husband had arrived. Montéclin did not move.
"You know as well as I do that it is no use to tell Athénaïse anything," said Montéclin. "You and pa have been talking to her since Monday. When Athénaïse said she was not returning to Cazeau she meant it."
Two fiery red spots rose to Cazeau's cheeks. What Montéclin said was true.
Upon arriving home, Athénaïse had announced she was there to stay. It was difficult for her to understand why she had married. Girls were just expected to get married. And she did like Cazeau.
Montéclin had asked Athénaïse to explain herself. He had asked her if Cazeau abused her, or if he drank too much.
"No!" Athénaïse had said. "It is just being married that I hate. I do not like being Missus Cazeau. I want to be Athénaïse Miché again. I do not like living with a man, all his clothing everywhere and his ugly bare feet."
At the time, Montéclin had been sorry his sister had no serious evidence to use against Cazeau.
And now, there was Cazeau himself looking like he wanted to hit Montéclin.
Cazeau stood up and went inside the house to his wife's room.
"Athénaïse, get ready," he said quietly. "It is late and we do not have time to lose."
Athénaïse was not prepared for his calm request. She felt a sense of hopelessness about continuing to rebel against the idea of marriage. She gathered her hat and gloves. Then, she walked downstairs past her brother and mother, got on her horse and rode away. Cazeau followed behind her.
It was late when they reached home. Cazeau once more ate dinner alone. Athénaïse sat in her room crying.
Athénaïse's parents had hoped that marriage would bring a sense of responsibility so deeply lacking in her character. No one could understand why she so hated her role as wife. Cazeau had never spoken angrily to her or called her names or failed to give her everything she wanted. His main offense seemed to be that he loved her.
And Athénaïse was not a woman to be loved against her will.
At breakfast, Athénaïse complained to her husband.
"Why did you have to marry me when there were so many other girls to choose from?" she asked. "And, it is strange that if you hate my brother so much, you would marry his sister!"
"I do not know what any of them have to do with it," Cazeau said. "I married you because I loved you. I guess I was a fool to think I could make you happy. I do not know what else to do but make the best of a bad deal and shake hands over it."
It now seemed to Athénaïse that her brother was the only friend left to her in the world. Her parents had turned from her and her friends laughed at her. But Montéclin had an idea for securing his sister's freedom. After some thought, Athénaïse agreed to his plan.
The next morning, Cazeau woke up to find his wife was gone. She had packed her belongings and left in the night.
Cazeau felt a terrible sense of loss. It was not new; he had felt it for weeks.
He realized he had missed his chance for happiness. He could not think of loving any other woman, and could not imagine Athénaïse ever caring for him. He wrote her a letter stating that he did not want her back unless she returned of her own free will.
Athénaïse had escaped to the big city of New Orleans. She was staying at a private hotel that Montéclin had chosen and paid to rent for a month. A woman named Sylvie owned the hotel and took good care of Athénaïse.
Athénaïse soon became friends with Mister Gouvernail who was also staying at the hotel. This friendship helped her feel less lonely about missing her family. But Mister Gouvernail soon started to fall in love with Athénaïse. He knew she was uninformed, unsatisfied and strong-willed. But he also suspected that she loved her husband, although she did not know it. Bitter as this belief was, he accepted it.
Athénaïse's last week in the city was coming to an end. She had not found a job and was too homesick to stay any longer. Also, she had not been feeling well. She complained in detail about her sickness to Sylvie. Sylvie was very wise, and Athénaïse was very stupid. Sylvie very calmly explained to Athénaïse that she was feeling sick because she was pregnant.
Athénaïse sat very still for a long time thinking about this new information. Her whole being was overcome with a wave of happiness. Then, she stood up, ready to take action.
She had to tell her mother! And Cazeau! As she thought of him, a whole new sense of life swept over her. She could not wait to return to him.
The next day Athénaïse spent travelling home. When she arrived at Cazeau's, he lifted her out of the horse carriage and they held each other tight. The country night was warm and still except for a baby crying in the distance.
"Listen, Cazeau!" said Athénaïse. "How Juliette's baby is crying! Poor darling, I wonder what is the matter with it?" |
Ngay cua Ba.
Ngay cua Ba. |
Chim Hít Cô có người không biết gọi đó là chim Huýt Cô. Thật ra nó có một sự tích với chữ "hít" và chữ "cô" rất rõ.

Trước đây mình có đọc một câu chuyện cổ tích về loài nầy, do vậy mới biết vì sao là Hít Cô chớ không phải là Huýt Cô như nhiều bạn lầm tưởng.

Nếu đem so sánh về mặt từ vựng và về mặt domain thì HuytCo trông đẹp hơn là HitCo.
Má của mình rất thích chim chắc chè đen. Má thường gọi đó là chắc chè. Một loài chim rất quen thuộc trong vườn.
Má cũng rất thích tiếng chim HítCô vì sau mõi cơn mưa tạnh hạt là loài chim ăn sâu nầy bay ra tìm sâu mút chỉ trên đọt sầu riêng.
Vào những trưa hè vắng vẽ chim HítCô trú mát trong mấy bóng râm, rồi tự mình hót lên tiếng rất dài "hít cô..... sầu" nghe thiệt là buồn.
Nhiều người nghe tiếng hítcô hót thì nói là "nghe buồn ngủ" tếu thiệt chứ, cùng một tiếng hót, mà tai người nầy nghe thế nầy tai người kia thì nghe "buồn ngủ".

Vài hôm nữa, mình sẽ viết bài về loài nầy, và viết thật kỷ để ai quan tâm thì vào coi cho vui, góp ý cho nhiều.
Mình có nhiều câu chuyện rút kết từ khi biết nuôi loài chim có giọng hót não nề nầy, một giọng hót rất đặc trưng của miền quê tôi.
"Hít cô.... sầu". |
|
Thằng Nhỏ! đó là một cái tên mà má cuả mình đặt cho mình từ lúc mình chưa biết gì. Nhưng đến khi có trí khôn, 'Thằng Nhỏ' dường như quen dzới kái lổ tai của mình, nếu có chi phải đổi chắc là khó có thể chấp nhận được. Cho đến bây giờ cái tên ngoài đó dzẫn còn được dùng, mặc dù nay mình đã già. Đôi khi thấy cũng có lợi thiệt đó chứ. (!)
Ngẫm nghĩ lại thấy hay hay, cái tên "thằng nhỏ" như dzậy nhưng khơi laị được những kỷ niệm dzui buồn thời thơ ấu. Phá phách quỷ quái, tinh nghịch là biết chừng nào.
Nhớ hồi còn nhỏ mình hay bắt chim con, đi bắn dzầng thun, đi bẫy, mua chim.. dzề nuôi. rất thích nuôi chim. Nhứt là chim hít cô (huýtcô), một laòi chim ăn sâu. Thích loài chim nầy dzì chúng hay xuất hiện dzào muà hè, lúc mình nghỉ học. Sau những cơn mưa hè tạnh hẳn, tiếng "hít cô sầu" dzang dzọng xa xa trong dzườn, trên bờ suối dzắng, trong các khóm tre nghe buồn kinh khủng.
Ngày còn nhỏ, mình nuôi chim trong lồng để nghe chúng hót, nhưng nay đã già nua (smile)không còn nuôi chúng theo cách nầy nưã, kềm lòng chẳng đặng thôi thì mình nuôi chúng trong kái ... Blog nhỏ nầy cho dzui. |
|
Chia Tay Mẹ
Con còn nhớ rõ.
Lúc đó trời khuya.
Gà Kịp gọi sáng.
Ánh đèn hắt khe.
Con nhìn mặt mẹ.
Nỗi lòng khe khẻ.
Mẹ buồn không nói.
'Con đi bình an,
giữ gìn sức khỏe,
Gìn giữ thân nhé,
Lúc đó con chỉ biết nói rằng con đi đây má à, má gìn giữ sức khỏe, con thương má nhiêù.
Cầm lấy tay má sao nghe lòng nặng trĩu, má già còn da bọc xương, trong cảnh tối sáng mù mờ chỉ thấy được khuôn mặt của má ẩn hiện nỗi buồn.. mà hằng ngày má luôn giấu kín...
Rạng sáng ngày 26 tháng 10 năm 2004 |
|
Người sáng lập kiêm chủ tịch Hội Ðồng Ðiều Hành hai ngôi chùa cùng mang tên “Việt Nam Phật Quốc Tự” tại Bồ Đề Đạo Tràng (nơi Phật đắc đạo ở Ấn Độ) và Lâm Tỳ Ni (nơi Phật đản sinh ở Nepal) là một người yêu thiên nhiên và tích cực trong việc bảo vệ môi trường, ông đã có những bài nói chuyện về các đề tài này ở nhiều nơi trên thế giới. Chúng tôi xin giới thiệu bài viết dưới đây về loài chim hồng hạc mà ông đang tích cực bảo vệ, được ký tên “Người làm vườn kiêm quét chùa”, một danh xưng mà ông yêu thích và tâm đắc.
Khi mới đến Lâm Tỳ Ni vào năm 1993, tôi nhận thấy nơi này rất ít có chim chóc. Đến năm thứ nhì, một buổi sáng vừa từ trong lều bạt bước ra, tôi sửng sốt khi nhìn thấy hai con chim cao lớn lạ thường đang đứng ngay trước lều. Tôi cao 1 mét 68 thế mà hai con chim này lại đứng cao hơn cả tôi. Chúng có bộ lông màu xám nhạt điểm khuyết một vòng màu đỏ quanh cổ trông yểu điệu như cô thiếu nữ mang sợi dây chuyền xinh xinh làm dáng.
Cảm giác đầu tiên của tôi là sự khiếp sợ và tự hỏi không biết đây có phải là ma quỷ hiện hình để dọa mình hay chăng? Tôi vội vã lui vào lều rồi đứng bên trong nhìn ra. Tôi từng đi du lịch nhiều nơi trên thế giới, đọc qua nhiều sách vở, gặp gỡ nhiều loại chim quý hiếm, nhưng quả là chưa bao giờ gặp loài chim nào cao lớn và đẹp đẽ dường ấy. Tôi nhớ đến chuyện kể về những con đại bàng khổng lồ chuyên ăn thịt người, nhưng đó chỉ là trong truyền thuyết. Quan sát kỹ hai con chim này, tôi an lòng nhận thấy chúng có vẻ hiền lành, ánh mắt nhìn tôi ra chiều thân thiện. Lát sau chúng bay đi, con trước con sau nhịp nhàng vỗ cánh như lướt trên bầu trời với dáng vẻ cao quý đẹp đẽ không thể tả.
Tôi bèn vào thư viện tra tự điển và khám phá đây là loài chim Hồng hạc, tên khoa học là Sarus Crane, thuộc giống chim cao nhất thế giới và có đặc tính là sống riêng rẽ thành từng cặp. Quả là một hình ảnh tượng trưng cho hạnh phúc và biểu tượng của sự hòa hợp trong cuộc sống.
Tôi bèn liên hệ với các tổ chức bảo vệ môi trường thế giới và được họ cho biết đây là loại chim cực kỳ quý hiếm đang trên đà tuyệt chủng.
Thế là kể từ đó trong bao nhiêu bộn bề công việc tôi còn cáng đáng thêm một nghề mới nữa là … canh giữ chim. Tôi bỏ nhiều thì giờ theo dõi chúng. Loài chim này chuyên sống có đôi khắng khít giống như con người, khi di chuyển chim trống bay trước còn chim mái bay sau. Quan sát chúng lâu ngày tôi dễ dàng phân biệt con nào trống con nào mái. Khác với loài người thông thường phụ nữ xinh đẹp hơn đàn ông, ngược lại con hạc trống – cũng giống như loài gà hay loài công – trông lại sặc sỡ với dáng dấp oai vệ hơn hẳn con mái, đặc biệt lông chim hạc trống mượt mà hơn và vòng đỏ điểm xuyết ở cổ cũng lớn hơn. Loài hạc này chuyên sống nơi ẩm ướt và làm tổ tại vùng xăm xắp nước. Đến lúc con mái nằm ổ thì con trống đi nhặt từng cọng rơm rạ đem về đặt phía dưới chỗ nằm của vợ cho được khô ráo. Đặc biệt chim trống rất kỹ tính, lựa chọn cẩn thận từng cọng rơm và dùng mỏ lắc cọng rơm qua lại cho sâu bọ hay rác rến rơi ra bằng hết mới sử dụng. Chim hạc đẻ mỗi lần chỉ từ một đến hai trứng mà thôi. Khi trứng đã nở thì cả chim bố lẫn chim mẹ cùng huấn luyện con. Cách thức chúng dạy con cũng không khác gì người ta. Khi tập cho con đi, hạc cha đứng một bên.
trông chừng còn hạc mẹ hướng dẫn con bước từng đoạn ngắn rồi quay trở lại. Ngày hôm sau chim mẹ dẫn con đi xa hơn và cứ thế mỗi ngày tiến bộ thêm một chút. Rồi chim con bắt đầu được học bay. Niềm vui lớn nhất của thầy trò tôi chính là giây phút chứng kiến cảnh chim con lần đầu tiên tung mình lên bầu trời, thật là một cảnh tượng cảm động và đẹp đẽ xiết bao. Loài chim này còn có cách tập bơi cho con rất độc đáo. Con mái đứng trên bờ canh chừng còn con trống lội xuống nước làm mẫu để các chim con bắt chước. Khi chim con đã lớn hơn một chút thì hạc cha giữ một con và hạc mẹ giữ một con. Mỗi cặp hạc có một vùng lãnh địa riêng. Lý thú nhất là tôi theo dõi được một màn đánh ghen của chúng. Một bữa nọ bỗng nhiên tôi nhìn thấy hai con hạc đánh nhau dữ dội, cảnh tượng trông cũng giống như gà đá nhau. Gần đó có một con hạc đứng cách một khoảng chứng kiến. Tôi có phần ngạc nhiên không hiểu con thứ ba từ đâu xuất hiện vì tôi biết rõ vùng phía Bắc đó chỉ có hai con. Quan sát kỹ qua ống dòm thì tôi nhận ra hai con đang đánh nhau đều là hạc mái. Sau một hồi chiến đấu bất phân thắng bại con thứ ba bỏ đi. Tôi hỏi thăm người dân quanh vùng thì họ cho biết từ mấy tháng nay có một con hạc mái đến sống lẻ loi ở vùng phía Nam. Tôi đoán rằng có lẽ đó chính là nhân vật thứ ba trong màn kịch hôm trước và chú ý theo dõi. Quả nhiên hai hôm sau con mái thứ ba bất thần xuất hiện nơi tổ ấm của vợ chồng hạc ở phía Bắc trong khi hạc vợ đi kiếm mồi. Thế là chị mái lẻ loi thoải mái vui vẻ với anh chồng. Không ngờ cô vợ trở về thình lình và bắt gặp. Hai bên xô xát nhau dữ dội khiến anh chàng trống đa tình không dám can thiệp mà chỉ chạy lăng xăng phía ngoài kêu la như cầu cứu. Tuy nhiên đó chỉ là trường hợp ngoại lệ. Thông thường các cặp vợ chồng hạc rất chung thủy với nhau. Nếu một trong hai con chết đi thì con còn lại than vãn thảm não suốt cả tuần lễ. Khi bị tấn công, chim trống kêu lên rất to rồi dùng mỏ mổ lia lịa như muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ đồng thời dang rộng đôi cánh nhào thẳng vào kẻ thù. Trong khi đó chim mái đứng thủ thế che chở cho chim con. Cả đối thủ đáng gờm nhất là chó sói cũng phải ngán sợ khi bị chim trống tấn công. Tuy vậy kẻ thù nguy hiểm và khó tiêu diệt nhất của loài chim này chính là con người. Từ khi chim hạc xuất hiện thì chùa chúng tôi trở thành nơi thu hút rất đông khách đến tham quan. Rồi không biết xuất phát từ đâu mà dân địa phương đồn với nhau rằng ai ăn được trứng chim sẽ sống đến 500 tuổi, còn nếu ăn thịt chim thì thọ được 700 năm. Thế là sự sống của những sinh vật đẹp đẽ và hiền lành này bị con người đe dọa. Một số người ăn cắp trứng và tìm cách săn lén chim. Từ đó thầy trò tôi lao đao khốn khổ trong việc bảo vệ lũ chim. Chúng tôi chỉ có mười mấy người phải lo đối phó với hàng trăm kẻ ngày đêm rình rập. Hễ mỗi khi có một con chim đẻ trứng là chúng tôi bắt đầu ngay một kế hoạch bảo vệ chặt chẽ suốt ngày đêm, vừa vất vả lại vừa hết sức tốn kém. Thế mà chỉ một chút sơ sẩy hay người bảo vệ vừa thiếp ngủ là lập tức có kẻ xuất hiện trộm trứng chim. Mỗi lần như vậy thật không khác gì xảy ra một vụ bắt cóc. Chúng tôi hợp tác với cảnh sát truy lùng gắt gao khắp nơi, nhưng làm sao có thể tìm ra được khi chúng đã nằm an toàn trong… bao tử của những kẻ cắp. Đôi khi chúng tôi tìm ra được những vỏ trứng được chôn giấu dưới đất và đành thúc thủ không sao biết được thủ phạm. Rồi sau đó lại có phong trào trẻ em rủ nhau đi bắn chim. Tôi lao tâm khổ trí bàn bạc với cảnh sát địa phương tìm cách ngăn chặn nhưng không đạt kết quả. Cuối cùng tôi phải kiên trì áp dụng biện pháp giáo dục bằng cách tổ chức chiếu phim, triển lãm ảnh, giải thích, thuyết phục đồng thời tổ chức những cuộc thi hội họa về chim chóc để nhân dịp đó dạy dỗ cho bọn trẻ lòng yêu thiên nhiên, tôn trọng sự sống ngay cả của thú vật. Nhờ vậy tệ nạn săn bắn chim giảm hẳn. Hiện nay số chim hạc tại Lâm Tỳ Ni đã lên đến khoảng 30 con. Chúng sống rải rác quanh vùng, mỗi cặp có một lãnh địa hoàn toàn riêng tư mà những cặp khác không được bén mảng tới gần hay xâm phạm. Đôi khi cả hai vợ chồng hạc bị rắn cắn chết bỏ lại chim con bơ vơ côi cút thì tôi đem về nuôi. Khi chim con lớn lên tôi cũng dạy cho biết đi, biết bay y hệt cách thức chim hạc dạy con như tôi đã từng chứng kiến. Những anh em trong chùa và ngay cả dân địa phương nhìn cảnh tôi vừa chạy lúp xúp phía trước vừa quạt quạt hai cánh tay cho chim con chạy phía sau bắt chước theo đều không nhịn được cười. Nhưng cách dạy của tôi cũng rất có hiệu quả, chẳng bao lâu chim con có thể cất được đôi cánh và bắt đầu bay xa. Người dân trong vùng biết tôi yêu quý chim nên mỗi khi gặp chú chim mồ côi đều mang đến cho tôi, đổi lại tôi gửi họ chút ít tiền thưởng công. Tổng cộng tôi đã nuôi được gần mười con, mỗi khi bận công việc phải đi xa thì tôi đem đến gửi nhờ người khác nuôi giúp vài ngày và trả công cho họ. Những con chim xinh đẹp này đem lại cho tôi nhiều niềm vui. Vào những buổi sáng sớm khi trời còn mờ sương, tôi ngồi yên lặng bên tách trà chờ ngắm cảnh đàn chim hạc bay vút lên bầu trời, lướt qua dãy núi tuyết trùng điệp ẩn hiện như sương như khói mà tâm hồn cảm thấy thanh thản lạ thường. Đó quả thật là những hình ảnh tuyệt đẹp mà kể cả trong phim ảnh cũng không có được. Rồi vào buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống, đàn chim hạc lại cùng nhau bay trở về. Cảnh hạnh phúc thanh bình ấy đem đến bao niềm an lạc cho cuộc sống của tôi nơi đây.
Trích từ: ViệtNamPhậtQuốcTự. |
|
Én về đưa cảnh sang xuân Oanh vàng trổi nhạc tưng bừng líu lo
Hải âu trên biển sóng to Tu hú lến lút đẻ nhờ rồi đi
Cú mèo nghe tiếng vận suy Chim vạc ngày trốn, đêm thì ra ăn
Ðà điểu chỉ chạy lăng xăng Ô Thước Chức nữ, Ngưu Lang nhịp cầu
Ðại bàng to lớn đứng đầu Chim Quốc nhớ nước lòng đau bời bời
Kênh kênh ăn thịt xác người Chim sâu nhỏ xíu "xực" tươi côn trùng
Chim quyên sánh bậc anh hùng Bồ câu thời cổ thường dùng đem tin
Chài chài bắt cá tài tình Gõ kiến vẽ được bùa hình Lỗ Bang
Hít cô trổi giọng thở than Chim két được tập nói vang tiếng người
Sưu tầm. |
Vua Louis II được vị chiêm tinh trong triều cho biết hôm nay trời đẹp. Nhà vua liền tổ chức cuộc đi săn lớn. Đến rừng, nhà vua cao hứng vung roi cho ngựa phi nước đại đến nỗi lạc mất đoàn tùy tùng… Gặp người nông dân đang dẫn lừa đi, nhà vua hỏi thăm đường, anh nông dân không biết là vua, nên chỉ cho và còn dặn với: “Này anh bạn đi nhanh kẻo trời mưa lớn đấy.” Vua hỏi: “Sao ông biết?” Anh thản nhiên trả lời: “Con lừa của tôi không báo sai bao giờ.” Nhà vua hỏi tên người nông dân, rồi đi. Lát sau Vua gặp đoàn tùy tùng, thì trời ập mưa lớn. Nhà vua về đến triều thì ốm nặng.
Louis II đuổi nhà chiêm tinh ra khỏi triều và cho người tìm người nông dân cùng con lừa vào triều làm quan.
Kinh nghiệm của dân gian qua bao đời cũng cho thấy động vật rất nhạy cảm và dự báo thời tiết khá chính xác. Trước khi xảy ra động đất tại Tokyo năm 1922, và tại Rumani năm 1977, người ta thấy cá vàng nuôi trong hồ nhảy ra khỏi mặt nước, gà chạy theo người ta.
Bàn thêm. Loài kiến biết trời sắp mưa to mà lo dời ổ. Chim dòng dọc làm tổ cuống dài vắn tùy theo mùa đó có dông to hay không. Ở nhà mựctím cũng vậy, mỗi khi thấy bầy gà rĩa lông là trời có mưa, thấy gà tắm cát nhứt định trời nắng và thấy kiến đất tha trứng đi bầy bầy là do dọn dẹp vì trời mưa lớn nước ngập. Theo tin tức mà mựctím đọc trước đây có một loài hoa không báo giờ nỡ mang tên ThạchAnh đây là loài hoa kỳ lại, hoa thì phải nỡ người đời mới khoái, nhưng kỳ thay hoa nầy mà nở là có nước chạy cho mau vì sắp có núi lửa xuất hiện. Trâu bò bị dẫn đến lò sát sanh thì chảy nước mắt… Loài nào cũng đều được Trời ban cho một linh tánh đặc biệt khác nhau. Con người đừng tự cao khôn hơn muôn vật mà hiếp đáp, đánh đập, giết chóc làm vui là mất linh tánh, không biết trước tội tình mình phải gánh sau này.
|
There was once a shoemaker, who worked very hard and was very honest: but still he could not earn enough to live upon; and at last all he had in the world was gone, save just leather enough to make one pair of shoes.
Then he cut his leather out, all ready to make up the next day, meaning to rise early in the morning to his work. His conscience was clear and his heart light amidst all his troubles; so he went peaceably to bed, left all his cares to Heaven, and soon fell asleep. In the morning after he had said his prayers, he sat himself down to his work; when, to his great wonder, there stood the shoes all ready made, upon the table. The good man knew not what to say or think at such an odd thing happening. He looked at the workmanship; there was not one false stitch in the whole job; all was so neat and true, that it was quite a masterpiece.
The same day a customer came in, and the shoes suited him so well that he willingly paid a price higher than usual for them; and the poor shoemaker, with the money, bought leather enough to make two pairs more. In the evening he cut out the work, and went to bed early, that he might get up and begin betimes next day; but he was saved all the trouble, for when he got up in the morning the work was done ready to his hand. Soon in came buyers, who paid him handsomely for his goods, so that he bought leather enough for four pair more. He cut out the work again overnight and found it done in the morning, as before; and so it went on for some time: what was got ready in the evening was always done by daybreak, and the good man soon became thriving and well off again.
One evening, about Christmas-time, as he and his wife were sitting over the fire chatting together, he said to her, ’I should like to sit up and watch tonight, that we may see who it is that comes and does my work for me.’ The wife liked the thought; so they left a light burning, and hid themselves in a corner of the room, behind a curtain that was hung up there, and watched what would happen.
As soon as it was midnight, there came in two little naked dwarfs; and they sat themselves upon the shoemaker’s bench, took up all the work that was cut out, and began to ply with their little fingers, stitching and rapping and tapping away at such a rate, that the shoemaker was all wonder, and could not take his eyes off them. And on they went, till the job was quite done, and the shoes stood ready for use upon the table. This was long before daybreak; and then they bustled away as quick as lightning.
The next day the wife said to the shoemaker. ’These little wights have made us rich, and we ought to be thankful to them, and do them a good turn if we can. I am quite sorry to see them run about as they do; and indeed it is not very decent, for they have nothing upon their backs to keep off the cold. I’ll tell you what, I will make each of them a shirt, and a coat and waistcoat, and a pair of pantaloons into the bargain; and do you make each of them a little pair of shoes.’
The thought pleased the good cobbler very much; and one evening, when all the things were ready, they laid them on the table, instead of the work that they used to cut out, and then went and hid themselves, to watch what the little elves would do.
About midnight in they came, dancing and skipping, hopped round the room, and then went to sit down to their work as usual; but when they saw the clothes lying for them, they laughed and chuckled, and seemed mightily delighted.
Then they dressed themselves in the twinkling of an eye, and danced and capered and sprang about, as merry as could be; till at last they danced out at the door, and away over the green.
The good couple saw them no more; but everything went well with them from that time forward, as long as they lived./.
Chuyện ngắn ngủi của MT
Đim hồi hôm nầy rũ nhỏ bạn đi ăn trộm zịt hàn sốm. 2 đứa bắt đượk mấy con zịt đem zìa định mần thịt làm món tiết kanh ăng thèm wé, ai dè đâu zịt bị bịnh H1N1 hết ráo. Sợ wá sán xớm bà ngoại kiu bưng zịt trả lại. Khổ thây, bọn xấu hằng xóm không chịu nhận, còn truy hô lên rằng bọn chúng tui dám đem zịt bịnh bỏ vô nhà của họ. Họ la làng wé trờ đã zậy còn kiu lính tớ bắt bọn nầy đi bắc bọn nầy đi đem thiu quỷ mấy con zịt đó, đả giậy kòn đóng thêm tiền fạt nửa vì dám "bưng" zịt bịnh đem lây cho ngừ ta.
Đây là bài họk wý dá. Từ nai trở zìa xau không dám đi ăn trộm zịt nửa. Chắc chiển nghề đi ăn trộm bò xướn hơn.
|