|
|
|
Săn Tìm các tay khủng bố Taliban đã trở thành chủ đề lớn thế giới của các quốc gia phương Tây, và nhứt là HoaKỳ. Có thể nói chuyện săn tìm đã trở thành trọng trách của HoaKỳ.
Cho đến nay, sự việc đó đang trở nên bếp bênh. Nhiều ý kiến cho rằng sứ mệnh nầy đang lâm vào cảnh ngộ 'bất khả thi'.
Và đó chính là đề tài làm bàn luận sôi nổi sau khi tổng thống mới của HoaKỳ lên nhậm chức.
Nhiều ý kiến nổ ra inh oỉ, nhiều bài báo viết ra và chen chúc trong các bài bình luận đó chính là bức ảnh nầy./.
mựctím | |
|
Và đây là một chủ đề lớn trên thế giới.
Bản thân iran rất muốn thành lập lò phản ứng hạt nhân tinh luyện Uranium chế tạo đồ chơi nguyên tử. Đồ chơi thường thì chán wá rồi. Người ta nghi ngờ Iran hiện đang điều hành lò phản ứng thứ hai. Và đồ chơi nầy làm cho thế giới nhứt là giới phương Tây rất ... ghét.
Nhiều người nhìu kách doz2m Iran bằng ... một kon mét khác nhau. Trong đó các nhà phiếm họa lại cho rằng Iran đang bị 'kèm kẹp' ức chế dzữ wé tương tự như ... Jannie ông thần đèn... koi ảnh.
Nhưng đây lại là ông thần đèn Nguyên Tử mới ớn chứ...
MT post kái nầy dzô koi chút cho vui nhé.
| |
|
Tờ báo Jianghuai Morning Post của Trung quốc chạy dòng tít làm giựt mình giới phụ huynh và các bác sĩ. "mới lên hai đã biết hút thuốc lá sành điệu". Và trở thành con nghiện thuốc lá hạng nặng khi bốn tuổi.
Bé Đồng Đồng là cư dân sinh sống ở làng Bangiao gần thị tứ Feidong gần tỉnh lỵ An Huê thuộc miền Đông nước nầy.
Các bác sĩ cho hay Đồng Đồng biết hút thuốc từ lúc hai tuổi. Bé sống với ông nội, một người làm chủ một cửa hàng nhỏ bán rao sống.
Ông nội cho biết cha mẹ của bé Đồng là những người nhập cư sống lậu và phải đi làm lụng ở xứ khác để cho ông nội trông nom.
Ông nội của bé Đồng cho hay cháu thường bắt chuớc người nhà và ăn cắp thuốc lá hút thử và quen dần.
Theo tường trình của người thân bé Đồng còn uống rượu lấy từ trong nhà.
Các bác sĩ nói rằng bé Đồng nói rất ít so với lứa tuổi của cháu./.
|
|
|
Hôm nay nhữngcánh hoa đi ngược vòng trái đất bắt đầu nở.Không biết đây là loại hoa gì nhưng đó chính là những cánh hoa có nguồn gốc từ Hoa Kỳ nhưng lại nở tại vườn nhà Việt Nam.
Có người nói rằng MT đã làm đẹp đất Việt theo nghĩa đen và nghĩa bóng. Nếu phát biểu như vậy MT cảm ơn nhiều vì hoàn toàn đúng.
Nhưng ý tưởng đó xem ra sâu sắc quá,
MT chỉ địnhđem bônghoa lạ về nhà trồng cho đẹp vườn mà thôi.
MT |




|
|
Đây là con đường xưa .. trốn học. Một bên là vườn cây một bên là bờ suối. Qua con suối là một cánh đồng lúa. Con suối thời đó nó trong veo. Cây mọc trên bờ suối rất um tùm và ... huyền bí đối với lũ quỷ nhỏ chúng tui. Chúng "ôm ấp" biết bao là kỷ niệm diệu hiền và thật là .. quỷ sứ vô cùng. Tui và bọn nhí (loại quỷ nhỏ hơn tui) leo mút chỉ trên mấy cây trâm ăn, trốn ba zào giờ ngủ trưa.. ha ha quỷ thiệt.. đã vậy còn băng wa cánh đồng bát ngát (thời đó bát ngát thiệt) để săn tìm cho được con dế bắt về đem đá "bụp bụp".. Trời.. zờ zà rồi zòm lại thấy hỏng giống con záp nào.. hồi đó mất cô ng đi đây đi đó bắt dế phá làng phá xốm nai (chứ hỏng phải NAY) zà hết nhớ lại chuyện xưa rồi viết bậy bạ cho zui.. Kó điều tuổi nhỏ là ở wê mà hồi ký lại viết ngược trở zìa từ bên kia trái .."ớt" (Earth). Há 'tắm liu' thiệt Tổ cha nó thiệt../. | |
Đánh đề ở Việt Nam xem ra "có ăn" hơn là đánh vé số ở... Mẽo.

Duy có điều dễ trúng nhưng số tiền trúng không lớn lắm đủ... mua gạo hoặc nhiều lắm là nhậu một chầu bốc lửa...
Ở Mẽo, nói đến MegaMillions ai cũng rõ, nó khó trúng "vàng mây" luôn, nhưng khi dzô độc đắc một "phát" thì ... nhậu chỉ có nước .... nhậu tới ba đời cũng không hết... nhậu. Bởi ít nhứt là 12 triệu Mẽo Kim, và nhiều nhứt có khi lên đến vài trăm triệu cũng thường.
Thật ra muốn trúng số ở kái xứ Cờ -Bông nầy không dễ chút nào 12 chữ số (Koi Hình Thì Rõ) khó thiệt.
Kái hay của vé số MegaMillions là chỉ trúng 1 đồng Một đồng một hàng số gồm 12 con (Dzòm Hình).

Sau khi xổ nếu không ai trúng, giaỉ độc đắc sẽ tăng dần lên. No "đội" lên miết cho tới khi có người trúng thì thôi. Do dzậy trúng độc đắc là "đổi đời" luôn.
Hôm thứ Sáu có một người mua 3 đồng (3 dãy số) trúng được con Mega (số đầu) trong lần nầy là số 19 (Koi Hình) mua 3 đồng trúng được 2 đồng "lời" được 1 đồng.
Hiện nay (25/9/2009) giải đặc biệt trúng dồn lên đến 75 triệu rồi.
MT
Mới nhìn vào bức ảnh nầy nhiều người đoan chắc là "Thằng Khùng", nhưng hỏng có khùng đâu quý vị. Người trong cuộc làm quán quân đoạn giải "Người làm mặt xấu nhứt trong năm"
Dzo xấu thấy mà ớn như vậy mà danh hiệu nầy lại trao tay cho anh Gordon Blackock người Cumbrian.
Gordon sinh sống trong ngôi làng Egremont Nơi tổ chức cuộc thi thố .. tài năng nầy.
Năm ngoái Người đoạt giaỉ vô địch là Tommy Mattinson.
Lịch sử của cuộc thi thố tài năng nầy bắt đầu vào năm 1297 tại Egremont Crab Apple Fair (Hội chợ Táo Cua ở vùng Egremont. Nơi đây táo trồng có vị đắng thiệt là quái gỡ do vậy dân ở vùng nầy "đốp" vào một cái lập tức nhăn mặt như.... cái thằng Gordon ở trên./.
Trong một bước đột phá khoa học quan trọng, các nhà nghiên cứu ở Thái Lan cho biết đã đạt được tiến bộ trong việc khai triển một loại vắc-xin ngừa bệnh AIDS. Một cuộc thử nghiệm kéo dài trong 6 năm với những người tình nguyện cho thấy một sự phối hợp các dược phẩm đã làm giảm được rủi ro lây nhiễm HIV. Từ Bangkok, thông tín viên VOA Ron Corben ghi nhận thêm chi tiết trong bài tường thuật sau đây.
 |
Ðại sứ Hoa Kỳ tại Thái Lan Eric John (trái) và Bộ trưởng Y tế Thái Lan Witthaya Kaewparrdai sau cuộc họp báo ở Bangkok hôm 24/9/2009
| Hơn 16,000 người Thái Lan, cả nam lẫn nữ, đã tham gia vào cuộc thử nghiệm lâm sàng một loại vắc-xin chủng ngừa lây nhiễm HIV và hạ thấp số lượng virut trong máu.
Cuộc thử nghiệm ở tầm cỡ lớn nhất thế giới chưa từng thấy trước đây về vắc-xin ngừa bệnh AIDS, cho thấy một sự phối hợp các dược phẩm hiện hữu làm giảm thiểu tới hơn 30% rủi ro bị lây nhiễm HIV. Đây là loại vắc-xin đầu tiên có tác dụng giảm thiểu lây nhiễm.
Bác sĩ Supachai Rerks-Ngarm, thuộc Bộ Y tế Thái Lan, nói rằng các kết quả là một bước đột phá đáng tin cậy về mặt khoa học.
Vị bác sĩ này cho biết trong số những người tình nguyện, có 74 người được cho sử dụng loại thuốc giả không có tác dụng đã bị lây nhiễm HIV, so với 51 người được chủng vắc-xin.
Các nhà nghiên cứu của Quân đội Hoa Kỳ bảo trợ cuộc thử nghiệm nói rằng một sự kết hợp 2 dược phẩm đã làm hạ tỷ lệ bị lây nhiễm HIV. Đây là một kết quả mà các nhà khoa học gọi là một bước tiến tới đáng kể trong công cuộc tìm kiếm một vắc-xin.
Đại sứ Hoa Kỳ tại Thái Lan, ông Eric John, nói rằng kết quả này làm gia tăng các hy vọng rằng việc kết hợp các loại dược phẩm có thể có hiệu quả như một loại vắc-xin trong tương lai.
Ông John cho biết: “Nó khẳng định khái niệm rằng có thể có được một loại vắc-xin. Sự kiện có một mức độ hiệu quả cho cuộc khảo cứu chứng tỏ rằng có thể có một sự phối hợp các dược liệu có khả năng cung cấp một loại vắc-xin hữu hiệu. Vì thế tôi nghĩ rằng chứng minh được khả năng của một loại vắc-xin có thể bào chế được là một bước tiến quan trọng.”
Các đối tác khác trong dự án gồm Bộ Y tế Thái Lan, tổ chức Giải pháp Toàn Cầu cho các Bệnh lây nhiễm và công ty dược phẩm Sanofi Pasteur.
Ông Alain Bouckenooghe, người đứng đầu hoạt động ở châu Á Thái Bình Dương của công ty Sanofi Pasteur, nói rằng cuộc thử nghiệm diễn tiến sau những thất bại trước đây trong các cuộc thử nghiệm trên khắp thế giới.
Ông Bouckenooghe nói: “Chắc chắn là thế giới chuyên nghành về vắc-xin cần có những tin vui. Trong vài năm qua, đã có nhiều trở ngại. Đây là cuộc thử nghiệm giai đoạn ba đầu tiên cho thấy một loại vắc-xin có hiệu quả và một loại vắc-xin an toàn có thể được bào chế. Sẽ còn cần phải làm việc thêm nữa nhưng dứt khoát đây là một sự khích lệ tốt đẹp.”
Kể từ khi AIDS và HIV được nhận diện trong thập niên 1980, các nhà khoa học trên khắp thế giới đã đi tìm một loại vắc-xin để ngừa sự lây nhiễm. Một số thuốc chống virut có thể kéo dài đời sống của những người mang HIV được một số năm, nhưng rất đắt tiền. Hàng triệu bệnh nhân ở châu Phi và những nơi khác trong thế giới đang phát triển không có khả năng có được loại thuốc này.
Hơn 5 triệu người sống với virut HIV ở châu Á, và hàng năm có khoảng 380 ngàn người bị lây nhiễm. Một con số tương tự đã chết vì bệnh AIDS. Tỷ lệ lây nhiễm cao nhất ở đông nam châu Á, mặc dù dường như tỷ lệ này đã giảm bớt ở Kampuchea, Miến Điện và Thái Lan.
Nhưng số người bị lây nhiễm ở Indonesia, Pakistan và Việt Nam đã gia tăng nhanh chóng trong những năm gần đây. Tại Việt Nam, Liên Hiệp Quốc cho hay tỷ lệ lây nhiễm tăng gấp đôi trong khoảng thời gian từ năm 2000 đến năm 2005.
|
Thế giới đó đây.
Trái lê có hình Đức Phật, là một tuyệt trong vườn hoa Lan quận Weixian thuộc tỉnh Hạ Bì của Trung quốc.
Ông Hào Giang Sang một nhà nông trong vùng đã bỏ ra 6 năm để trồng và ép trái lê vào khuôn âm có hình ông Phật.
Theo tin tức đánh đi từ một tờ báo địa phương thì mỗi trái lê có hình Phật như vậy trị giá 50 Nhân dân tệ tức vào khoảng 7.32 xu Mỹ Kim). | Hom nay la ngay cuu trung.
Ngay 9 thang 9 nam 2009.
Hôm nay là ngày cửu trùng tất cả đều là con số 9.
Nhiều người cho rằng đây là ngày đẹp 9 nút.
Cũng có người xem đây là một 'hiện tượng' lạ có thể xui xẻo lắm...
Còn mình ngày nào cũng như ngày nấy.
My day is the same as every day./.
|
Hôm nay, ngày tụ trường của bé Tom.
Thời tiết có phần ảm đạm. Trời hơi lạnh một chút, chắc gần mùa Thu rồi.
Một tháng trời đi chơi nhà ngoại dzề, nằm ngủ li bì hơn một tuần lễ cả nhà mới tỉnh dậy nổi. Khác muối giờ khác khí hậu, khác thức ăn đã làm cho cả nhà mệt nhoài ra. Cũng may đến ngày tụ trường Tom mạnh khỏe lại được đôi chút.
Cô Giáo Harris
Đứng xắp hàng theo lớp
|
Bài hát Ru Ta Ngậm Ngùi được nữ ca sĩ KhánhLy trình baỳ tại Cố Thủ Đô Sài Gòn trước năm 1975.
Bài Ru Ta Ngậm Ngùi không chỉ hay ở lời ca tiếng hát mà còn hơn thế nữa chính là dấu ấn lịch sử của một thời đã qua. "... Poe đã viết một bài thơ nổi tiếng mà tất cả chúng ta đều biết, nổi tiếng quá đáng bởi đó không phải là một trong những bài thơ hay nhất của ông: bài Con quạ. Sau đó, trong một cuộc nói chuyện ở Boston, ông đã giải thích quá trình sáng tác bài thơ.
Đầu tiên, ông nhận thấy vai trò quan trọng của điệp khúc, sau đó ông nghĩ đến ngữ âm của tiếng Anh. Ông khẳng định rằng hai âm dễ ngân vang và có hiệu quả nhất của tiếng Anh là “o” và “r”. Thế là ngay lập tức ông tìm ra cụm từ never more, "không bao giờ nữa".
Khởi đầu chỉ có vậy. Sau đó xuất hiện một vấn đề: phải làm sao để hợp lý hóa việc nhắc đi nhắc lại hai từ này, bởi vì nói chung nếu để một người làm việc đó thì không được tự nhiên lắm. Ông tự nhủ không được quá lý trí, và điều đó dẫn ông tới ý tưởng về một con chim biết nói. Ông đã nghĩ tới vẹt, nhưng loài chim này không có được những phẩm chất mà thơ ca đòi hỏi. Thế là ông chọn một con quạ. Nói một cách trung thực, khi đó ông đang đọc cuốn tiểu thuyết của Charles Dickens, Barnaby Rudge, trong đó có chuyện một con quạ. Thế là ông có một con quạ tên là Never more và nó không ngừng nhắc lại tên mình. Đó là tất cả những gì Edgar Poe có lúc ban đầu.
Sau đó ông tự nhủ: sự kiện nào đáng buồn nhất, đau khổ nhất? Chắc chắn đó là cái chết của một cô gái đẹp. Ai sẽ là người đau khổ nhất khi nghe cái tin ấy? Dĩ nhiên, đó là người yêu của nàng. Thế là ông nghĩ tới một chàng trai vừa mất người yêu, người yêu có tên là Leonore, để vần với Never more. Chàng trai khi đó đang ở đâu? Poe suy nghĩ: con quạ màu đen. Màu đen nổi bật nhất trên nền màu gì? Màu trắng. Vậy ta hãy chọn màu trắng của bức tượng, một bức tượng của ai nhỉ? Ta hãy chọn bức tượng của Pallas Athènes. Bức tượng đặt ở đâu? Trong thư viện. Edgar Poe giải thích rằng để bài thơ được thống nhất, cần phải chọn một nơi kín đáo.
Vậy là ông đặt bức tượng Minerve trong thư viện. Chàng trai ngồi một mình trong đó, giữa những quyển sách của chàng và thương khóc người yêu đã chết, so lovesick more. Sau đó con quạ bay vào. Tại sao con quạ lại bay vào? Như ta đều biết, thư viện là một nơi yên tĩnh, vậy cần phải đưa ra một cái gì đó trái ngược: Edgar Poe tưởng tượng ra một trận bão. Đêm giông bão đã ném con quạ vào thư viện.
Chàng trai hỏi tên con quạ, nó kêu lên: never more. Chàng trai đau khổ vật vã, tiếp tục hỏi nhưng nó trả lời tất cả những câu hỏi đó bằng cách lặp đi lặp lại: never more, never more, never more, không bao giờ nữa. Nhưng chàng trai vẫn hỏi, hỏi mãi. Cuối cùng chàng trai nói với con quạ điều mà ta có thể coi là ẩn dụ đầu tiên của bài thơ: Hãy tống khứ cái mỏ của mày ra khỏi trái tim tao rồi cút ra khỏi cửa. Con quạ, (đã trở thành biểu tượng của ký ức, một ký ức - đáng buồn thay - bất tử), con quạ ấy đáp: never more. Chàng trai hiểu rằng chàng đã bị kết án chung thân, rằng trong suốt quãng đời còn lại, quãng đời kỳ ảo còn lại, chàng sẽ phải chuyện trò với con quạ, con quạ chỉ biết khẳng định một điều duy nhất: không bao giờ nữa. Chàng sẽ suốt đời phải đặt cho nó những câu hỏi mà chàng đã biết trước câu trả lời. Nói cách khác, Edgar Poe muốn chúng ta tin rằng ông đã viết một bài thơ lý trí. Nhưng chỉ cần nghiên cứu chủ đề của bài thơ kỹ hơn một chút, chúng ta sẽ nhận thấy rằng điều đó là giả tạo. Edgar Poe hoàn toàn có thể thực hiện được ý tưởng sáng tác một cách duy lý của mình nếu chọn một gã dở hơi hay một người say rượu thay cho con quạ. Khi đó chúng ta sẽ có một bài thơ khác hẳn và khó giải thích hơn."
(Jorge Luis Borges, Về truyện trinh thám, Ngô Tự Lập dịch) Một đêm nao lúc giữa đêm buồn thảm, tôi đương ngẫm ngợi mệt lả và rã rời Trước cuốn sách chẳng còn ai nhớ đến khá lạ kỳ và xưa cũ Tôi đương gà gật gần như thiếp đi, đột nhiên có tiếng đập vào cửa Như có ai nhẹ nhàng gõ cửa - gõ vào cửa buồng tôi “Có khách nào”, tôi khẽ nói, “đập vào cửa buồng” - Chỉ vậy thôi chẳng có gì hơn nữa À, tôi nhớ rõ, một đêm tháng chạp lạnh lẽo Mỗi thanh củi chết dần tro than, đổ hồn bóng của nó lên sàn Tôi da diết muốn trời mau sáng; - đã hoài công mượn chồng sách mong ngơi ngớt cơn sầu - nỗi sầu nàng Lenore đã mất Người trinh nữ rạng ngời hiếm có, được thiên thần gọi tên Lenore Giờ tên nàng chẳng còn trên đời nữa Và tiếng lụa xột xoạt mơ hồ buồn bã của từng tấm rèm hồng tía Làm tôi rùng mình - tràn ngập hồn tôi nỗi khiếp sợ lạ kỳ chưa cảm thấy bao giờ Để bình tâm tôi lại tự nhủ mình, “Có vị khách nào đứng ngoài cửa nài nỉ xin vào Một vị khách muộn màng nào đó, đứng ngoài cửa nài nỉ xin vào” - Thế thôi, chẳng có gì hơn nữa Lúc này tôi đã vững tâm hơn, chẳng còn e ngại nữa “Quý ông hay quý bà”, tôi bảo,” thực lòng xin thứ lỗi Quả tình tôi đương thiếp ngủ, mà quí vị lại gõ quá nhẹ nhàng Lại đập quá khẽ khàng - đập cửa buồng tôi Tôi không dám chắc là đã nghe tiếng gõ” - và đây tôi mở rộng cửa Ngoài đó đêm đen chẳng có gì hơn nữa Nhìn sâu vào đêm thẳm, tôi đứng đó thật lâu ngạc nhiên, sợ hãi Lòng nghi hoặc, mơ những giấc mơ chẳng người trần nào từ trước dám mơ Nhưng im lặng vẫn hoàn im lặng, và bóng đêm chẳng hé lộ điều gì Và chỉ một từ được thốt lên, tiếng thì thầm “Lenore!” Tiếng thì thầm của chính tôi, và lầm rầm nghe vọng lại “Lenore!” Chỉ vậy thôi chẳng còn gì hơn nữa Trở lại phòng, cả hồn tôi rực cháy Rồi tôi lại nghe một tiếng đập, nghe chừng còn mạnh hơn lần trước “Chắc là”, tôi tự nhủ, “ chắc có gì động ngoài song cửa Hẵng thử xem ngoài ấy có gì, rồi sẽ tìm ra bí ẩn này Hẵng cứ bình tâm giây lát, rồi sẽ tìm ra bí ẩn này Là gió thôi, chẳng có gì hơn nữa Tôi mở tung cánh cửa, con quạ vung vinh vỗ cánh dồn dập bước vào Một con quạ bệ vệ, trang nghiêm của những ngày thiêng xưa cũ Chẳng hề cung kính, không lúc nào dừng lại hay đứng yên Mà với bộ mặt đài các kiêu kỳ đậu vào phía trên cánh cửa buồng tôi Đậu trên tượng bán thân thần Pallas, đặt ngay phía trên cánh cửa buồng tôi Đậu chễm chệ thế thôi, chẳng có gì hơn nữa Thế rồi với bộ dạng trịnh trọng nghiêm nghị Con chim màu mun này làm tôi nguôi đi, lòng đương sầu muộn chợt thấy buồn cười “Cho dù đầu ngươi bị xén trụi lông rồi”, tôi bảo, “nom ngươi chẳng nỗi nào hèn nhát” Con quạ khủng khiếp và cổ lỗ bay lang thang thoát khỏi bờ Đêm Cho ta biết quí danh ngươi nơi bờ Đêm địa ngục Con quạ kêu lên: “Không bao giờ nữa” Tôi kinh ngạc xiết bao khi nghe con chim lóng ngóng vụng về này phát thành lời rõ thế Dù câu trả lời khá vô nghĩa - vu vơ Bởi tôi cũng như bạn không thể tin rằng một ai trên đời này Có diễm phúc được thấy loài chim hay thú nào trên cánh cửa phòng mình Nó đậu ngay trên pho tượng phía trên cửa phòng mình Với một cái tên: “Không bao giờ nữa” Nhưng con quạ đơn độc đậu trên pho tượng câm lặng ấy, Chỉ nói mỗi một từ, dường như nó trút cạn cả linh hồn vào đó Rồi nó chẳng thốt thêm lời nào, lặng yên không động cánh Cho đến khi tôi khẽ thì thầm: “Bạn bè đã bỏ tôi bay biến đi từ trước - Và ngày mai nó lại sẽ bỏ tôi, như bao hi vọng đã bay đi từ trước Lời quạ kêu lên: “Không bao giờ nữa” Giật mình trước sự yên tĩnh bị phá vỡ bởi tiếng trả lời rất đanh và rõ Tôi liền bảo: “ Chắc lời nó thốt ra là toàn bộ vốn liếng ngôn từ Lấy từ một ông chủ bất hạnh mà tai ương tàn khốc Bám riết theo cho đến khi những bài ca nước mắt Và những lời ai điếu Niềm Hi Vọng hắn than vãn u buồn trĩu nặng “Không bao giờ- không bao giờ nữa” Con quạ cứ thế làm tôi khuây khỏa, tâm hồn đương buồn bã lại muốn mỉm cười Tôi bèn lê thẳng chiếc ghế nệm tới trước con chim, trước pho tượng bán thân và cánh cửa Rồi lún ngập trong nhung đệm, tôi miên man tưởng tượng Nghĩ ngợi con chim quái gở này từ thủa xa xưa - Con chim ác nghiệt, thô vụng, rùng rợn buồn thảm và quái gở từ thủa xa xưa Muốn nói gì khi kêu lên “Không bao giờ nữa” Đến lúc này, tôi đành ngồi ngẫm đoán, không nói một lời với con chim kiêu bạc Mà đôi mắt rực lửa thiêu đốt tận tâm can Đến lúc này, ngồi dần dà đoán thêm, đầu nhẹ nhàng ngả trên nhung tím Nơi ánh đèn hau háu trùm lên Nhưng chiếc gối bọc nhung tím ánh sáng đèn hau háu trùm lên Nàng sẽ chẳng ôm ghì được nữa - không bao giờ nữa Rồi tôi cảm thấy khí trời đậm đặc hơn, đượm mùi thơm từ một lư hương vô hình Đung đưa trên tay thiên thần mà tiếng chân buông khẽ vang trên thảm “Thân làm tội đời”, tôi gào lên,” Chúa đã ban cho ngươi và qua những thiên thần này đã gửi tới cho ngươi niềm khuây khỏa - niềm khuây khoả và rượu giải sầu để lãng quên Lenore.” Hãy uống, hãy uống đi chút rượu giải sầu này và quên đi nàng Lenore đã mất Con quạ kêu: “Không bao giờ nữa” “Kẻ báo điềm kia!” - Tôi bảo. - “ Đồ tai ác kia! Ngươi lặng thinh là chim hay là quỷ”.
Quỷ cám dỗ phái ngươi đến, hay bão táp quăng ngươi dạt vào bến bờ này Vừa cô độc lại vừa nghênh ngang khinh bạc, trên mảnh đất thần diệu hoang vu này Trong ngôi nhà ám ảnh rùng rợn ấy - ta van ngươi hãy nói thật ta nghe. Có chăng, liệu có chăng nhựa hương vùng Gilead?
Con quạ kêu lên: “Không bao giờ nữa” “Kẻ báo điềm kia!” - Tôi bảo. - “Đồ tai ác kia! - Ngươi lặng thinh. Là chim hay là quỷ”.
Có trời cao nhìn xuống chúng ta, có chúa mà hai ta tôn thờ Xin hãy bảo cho tâm hồn đang trĩu nặng buồn thương, xem trên cõi thiên đường xa xôi Nó có còn được siết vào lòng người trinh nữ thánh thiện được các thiên thần gọi tên Lenore Siết chặt người trinh nữ rạng ngời, hiếm có được các thiên thần gọi tên Lenore Con quạ kêu lên: “Không bao giờ nữa” “Là chim hay là quỷ, lời ngươi kia là dấu hiệu của chia lìa”. - Tôi đứng phắt dậy gào lên Hãy quay về với dông bão và bờ Đêm địa ngục Đừng bỏ lại một chiếc lông đen nào làm bằng cho lời dối trá mà hồn ngươi vừa phun ra Cút khỏi pho tượng trên cánh cửa buồng ta Hãy rút mỏ ra khỏi tim ta và mang hình hài ngươi biến sau khung cửa Con quạ đáp lời: “Không bao giờ nữa” Và con quạ không hề động cánh, vẫn im lìm, tọa im lìm Trên bức tượng xanh xao, tượng Pallas bán thân bên trên cánh cửa Và mắt ấy, mắt quỷ đương mơ ngủ, Và ánh đèn trên cao đổ bóng Và hồn tôi khi nào thoát khỏi Bóng quạ đen dập dềnh trên sàn Không thể nào bay lên - không bao giờ nữa!
Hoàng Tố Mai dịch từ nguyên bản tiếng Anh Một tháng trường không online?
Mình đã thực hiện một cuộc du ngoạn hơn nửa vòng trái đất. Thật vui thật thú vỵ và cũng thật hết... hồn.
Bi giờ mọi thứ đâu vào đó bắt đầu cho một chuyến hành trình mới đó chính là "đam lì" tức là đi làm.
Làm để kiếm tiền và để sống và để thức hiện tiếp những chuyén đi cho mùa hè năm sau.
Vui đó buồn đó và thật là ... khó nói khi gặp lãi những người bạn xa xưa của những năm tháng cũ.
Hơn thế nữa mình còn gặp lại người... TÌNH cũ.. há há ..
Ừa tháng 7 còn đây... nhưng tháng 7 chỉ còn lại dư âm.
Hôm nay mình viết cho tháng 7 như vậy bởi sẽ làm một chuyến đi chơi NGÔNG quá chừng. Viết để sẵn cái entry có ngày tháng năm theo đúng sự kiện nầy, để nay mai mình lên và viết lại xem như một hồi ký qua đi.....
Về thăm má
|
TruyệnNgắn
Của
Nguyễn Thành Phong
Thằng Bí sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có ba, một gia đình gồm có năm cái miệng ăn cho nên phải vất vả lắm mới kiếm đủ miếng cơm miếng cháo để bỏ bụng, và cảnh chật vật nầy đã tạo cho Bí một tính cách riêng trong cuộc sống. Bí biết dè sẻn khi xài tiền và luôn ý thức giá trị của đồng tiền từ thiếu thời mãi cho đến già và thằng nhóc Bí lam lũ ngày nào bây giờ đã trở thành một người đàn ông có bốn đứa con và không ai hết đó chính là bố của lũ anh em chúng tôi.
Bọn trẻ chúng tôi lớn lên trong vòng tay của bố, trong cảnh “gà trống nuôi con” thật là đầm ấm, mãi cho đến khi hai thằng anh lớn và tôi chú ý thấy rằng bọn trẻ trong làng chúng nó muốn gì có nấy, muốn kẹo thì được kẹo muốn bánh thì có bánh, chỉ cần thọc tay vào túi của bố mẹ chúng là có thể giải quyết bao nhiêu là thèm khát. Còn tụi nầy thì không. Có lần thằng anh của tôi thèm thuồng có được thỏi kẹo Sôcôla nhai nhót nhép cho vui bèn đến rón rén bên bố nói “bố ơi cho con tiền mua kẹo sôcôla ăn với, thèm quá”, bố tôi mặt tự dưng biến sắc và lạnh như cục băng, và gầm gừ “đã đến lúc biết xài tiền rồi hén, vậy cũng là lúc biết đi làm kiếm tiền đi chứ xin xỏ cái gì?”.
Để có được đồng xu lớn đồng xu nhỏ bọn nhóc chúng tôi phải vất vả lắm, đứa thì đi hỏi xin làm công cho mấy nhà hàng xóm trong vườn làng kế bên, đứa thì đi hái trái cây trong vườn nhà bỏ trong rổ trong rá mà lê đi đây đi đó bán cho được mấy đồng xu. Thiệt là tức mình vô cùng bọn nhóc hàng xóm nhìn tụi nầy bằng nửa con mắt.
Thái độ gắt gỏng của bố tôi chẳng dịu đi chút nào mãi cho đến khi chúng tôi bước vào tuổi lớn khôn. Chúng tôi đứa thì đi học tiểu học đứa thì đi học trung học, lúc đó thiệt là tệ chẳng đứa nào có được chiếc xe chỉ trừ bố tôi là “người giàu nhất nhà” vì ông ấy sở hữu chủ chiếc xe thuộc đời xa lắc xa lưa nào đó. Chúng tôi phải lủ khủ cuốc bộ đến một trạm xe buýt cách nhà hai cây số vừa đi vừa về mất trắng bốn cây số mỗi ngày chứ không phải chuyện đùa. Ngày nào cũng đi cà tịch cà tang mà chẳng chút gì phiền hà duy có điều làm cho mấy đứa tụi nầy hơi sợ đó là đi bộ lang thang trên xa lộ và men theo mấy con đường lằn ngoằn trong vùng xa lạ. Vậy mà bố chúng tôi chẳng thèm đếm xỉa gì đến chúng tôi, ít ra là vấn đề an toàn trên đường về nhà, thậm chí vào những ngày mà thời tiết khắc nghiệt không tả nổi. Nhưng những cảm giác đó đã tan biến vào một buổi tối mùa mưa năm ấy.
Có một tuần lễ nọ quả là một tuần lễ cực kỳ khó khăn tại trường, những bài kiểm tra những tiếng đồng hồ kéo dài lê thê đã làm cho tôi mệt nhoài cả người. Tôi thèm khát được đi về nhà càng sớm càng tốt để ngả lưng ngay trên giường và ngủ một giấc. Tôi cũng như mấy đứa trẻ khác cũng phải leo lên xe buýt để đi về nhà, ngồi trên xe buýt dõi mắt nhìn ra cửa sổ cho đỡ buồn cuối cùng nó cũng đậu lại và buông tụi tui xuống ở trạm gần nhứt cách nhà hai cây số như bao thường lệ, tôi bước xuống ra khỏi xe lê theo cái túi ba lô học trò mà đôi chân mệt nhừ không muốn bước đi dầu cho nữa bước về nhà.
Bên lề con đường từ trạm xe buýt dẫn đến tận ngọn đồi là một cái hàng rào làm bằng gỗ và trên đó leo bò đủ mọi dây bông nhiều màu sắc khác nhau. Hằng ngày cái rào được phủ kính các loại dây leo nầy làm cho chúng tôi đỡ ngán vì dù sao đi nữa nó báo hiệu cho bọn nhóc chúng tôi biết “mình sắp đến nhà rồi”. Nhưng ban ngày nó thơ mộng bao nhiêu thì khi màn đêm buông xuống nó kỳ ảo bấy nhiêu vì có lời chép rằng nơi đây hồi trước có một trận đất lở làm nhiều người thiệt mạng và hàng rào nầy chính là ngôi mộ được xây dựng cho những oan hồn tử khí kia, chúng tôi ớn rợn người mỗi khi muốn trốn bố đi chơi hoặc hò hẹn ai đó vào ban đêm khuất mặt khuất mày.
Vào một đêm nọ, tôi đi bộ men theo lối mòn trên dọc theo bờ rào thì một trận mưa phùn trút xuống. Và bao nhiêu hình ảnh kỳ quái xuất hiện trên bờ rào, chúng nhảy múa như thể mừng thấy tôi. Tôi dừng lại cất cặp sách vào trong cái bọc ni lông tránh khỏi ướt đột nhiên tôi chú ý thấy có cái gì đó kỳ kỳ, dường như nó có màu xám lờ lờ, nó cứ lúp la lúp ló trông như thể một con ma đang rình rập một “vong hồn đang còn sống chăng?” tôi sợ rú cả người. Cái hình thù màu xám nầy nó lướt đi lúc rõ lúc nhạt trên bờ rào nó đang hướng về ngôi nhà của chúng tôi. Tôi bèn đưa tay để làm dấu thánh giá xin thiên thần hộ mệnh “đưa con về nhà trong đêm tối mù mịt nầy một cách bình an, và xin đừng làm rách sách vở của con”. Nhưng linh cảm tôi mách bảo tôi rằng “đừng sợ”. Vừa đi vừa run cho đến khi ngôi nhà của tôi bắt đầu hiện ra trọn vẹn ở phía trước mặt. Thì cái bóng đen lù lù kia cũng xuất hiện. “ma!” tôi đưa tay dụi mắt nhìn cho kỹ “không”, đó chính là bố của tôi. Tôi vội vàng ôm lấy bố tôi trong bộ áo quần kaki cũ nát đang che chấn cho thân hình gầy guộc lo âu của bố.
Từ thuở nhỏ cho đến khi chúng tôi ra trường đã ngót hơn một thập niên bố tôi đã canh chừng cho bọn nhỏ chúng tôi, trông coi chúng tôi không rời nữa bước, từ khi chúng tôi còn nhỏ đi lè tè dưới đất cho đến khi tôi cao lớn cho đến nỗi mà chính mắt tôi có thể nhìn thấy được phía trên của cái bờ rào cao vút ngày nào đó. à.Và hôm nay bờ rào vẫn còn đó vẫn đứng lặng yên đo,Ô vẫn hoa nở rộ đo,Ô vẫn con đường xưa đó, câu chuyện ma về cái bờ rào mà bố thường kể cho chúng tôi nghe là “bờ rào thứ hai” bố dùng nó để che chắn cho bầy con mọn không có mẹ cách chừng khi mặt trời tắt... mọi thứ hãy còn đó, nhưng cái bóng bên kia bờ rào đã từng đi theo chúng tôi không còn nữa vì bố đã khuất từ lâu.
Nguyễn Thành Phong |
|
|
Những ngày cuối hạ. Tôi còn nhớ, còn ghi vào tim mình những khoẳnh khắc nầy vào những ngày sắp kết thúc ngày học, ngày tan trường. Thật lòng mình rất ý thức đều đó. Dồn nén bao nhiêu hình ảnh kỷ niệm vào tâm trí và cố nhớ cho rõ từng cảnh vật, nhớ cho rõ cảm tưởng của mấy đứa bạn thân nó nói gì cảm nhận như thế nào....
Thời đó, đâu có blog đâu có viết được gì, tập vỡ còn không đủ học lấy đâu làm lưu bút cho đời.
... Và hôm nay....
Mùa đó đã đến và sắp tàn theo tiếng dư âm ... nhớ thương mùa hè... |
|
|
Mình vừa mới làm lại cái blog ở wordpress. Hay lắm. Ở bên đó có cho chỉnh css hay lắm, blogger có thể tự chế tạo chế tác mọi thứ vì có css. Làm hoàn tất xong trông rất vừa ý. Bấm vô coi thử đẹp vô cùng, nhưng trước khi save nó bảo rằng "Đưa Tiền đây chứ, hỏng đưa hỏng cho save.." Quỷ thần thiên địa ơi coi sướng hong... |
|