MỰCTÍM 的个人资料☼MỰCTÍM☼♫☻♥照片日志列表更多 工具 帮助

日志


Cầu trời cho dzợ bị mất Lép-Tốp

Dzợ bước ra khỏi nhà chuẩn bị đi làm là mình nghe nhẹ nhỏm. Nhảy lên mạng internet đọc tin tức. Khóa cửa lại cho chắc ăn. Chưa đầy hai phút tiếng gỏ cửa đùng đùng hối thúc..., Mình chạy lại dzòm ra bên ngoài thì thấy dzợ đứng sẳn nguyên ... con. Tui mở cửa ra hỏi dồn dập..

"Mèn ơi là mèn ơi! Bộ nhớ anh quá phải không? mới ra khỏi nhà chưa được nửa bước thì way lại liền dzậy? nhớ wá rồi phải không?"

Con dzợ tui kười hí hí...

"Anh lại cái bàn lấy dzùm em kái Lap-Top đi. Em thương nhớ nó kòn hơn anh nửa!"

Nghe tới đây mình thấy thân phận đàn ông của mình sao mà nó bọt bèo wé, tức tối bèn trả treo theo..

"Cầu cho em bị mất Lép-Tốp kái cho rồi.."

"Trời đất ơi nói bậy nói bạ không dzậy" dzợ tui tức wá phán ngay.

Nhưng rồi nó Suy nghĩ một chút rồi kười xòa.

Trích: Truyện Ngắn của Đại zăn Hào Pháp. Dích-to-higô.

Nguyễnthànhphong

Cái roi tre

MT lang thang trên mạng bắt gặp được bài thơ nầy với tất cả cảm xúc riêng. Post lên để đọc mà ngẫm nghĩ cuộc đời.
Để phần nào đó minh họa cho bài thơ của thi sĩ Ngọc Bích MT đã mất rất nhiều thời giờ lang thang tìm cho ra moôt bức ảnh minh họa nầy. Và rồi thơ và "người" đã hoà huyện vào nhau trở thành Entry với chủ đề Áng thơ cuộc đời nầy.
Sao mà giống mình quá vầy nè!!!!! tuổi thơ ơi.
MT
 

Laura Zuniga Người mẫu tuyệt đẹp của Mêhicô đã bị bắt

 
Laura Zuniga 23 tuổi đoạt giải Hoa Hậu Miss Sinaloa 2008   đã bị cảnh sát bắt giữ khi họ bố ráp một chiếc xe tải bị tình nghi của bọn tội phạm.
Laura bị bắt ngay trên chiếc xe cùng chung với nhóm người mà cảnh sát nghi rằng đây là băng đảng Gangster. Trên xe có nhiều vũ khí. Tiền mặt. Và Ma-túy.
 
Cảnh sát Mê hi cô đang câu lưu 7 người đàn ông cùng các tang vật mà họ bắt được vào hai ngày trước đêm Noel 2008. Bản tin của hãng thông tấn Anh - Mỹ vẫn chưa cho biết Laura Zuniga có thật sự vướn vào băng nhóm nầy hay không.
 
 

Conn. man's last lotto ticket wins $10M for widow

Conn. man's last lotto ticket wins $10M for widow 

 AP

DANBURY, Conn. – On the day that Donald Peters died, he unknowingly provided financial security for his wife of 59 years and their family.

Peters bought two Connecticut Lottery tickets at a local 7-Eleven store on Nov. 1 as part of a 20-year tradition he shared with his wife Charlotte. Later that day, the 79-year-old retired hat factory worker suffered a fatal heart attack while working in his yard in Danbury.

On Friday, his widow cashed in one of the tickets: a $10 million winner which, in her grief over her husband's death, she had put aside and almost discarded before recently checking the numbers.

"I'm numb," Charlotte Peters, 78, said at Connecticut Lottery headquarters in Rocky Hill.

Donald Peters usually bought the tickets for 10 weeks at a stretch, so the winning ticket he bought Nov. 1 for the Dec. 2 drawing was among several that Charlotte Peters put aside as she, their three children and two grandchildren coped with his sudden death.

"I was in the grocery store and I had it checked and they told me I was a winner," she said. "I had no idea how much it was."

She said she thought she had won $6 million but was surprised to learn from lottery officials she'd won $10 million.

Charlotte Peters has 60 days to decide whether to take a $6 million pre-tax lump sum payment or stretch the winnings into 21 yearly payments of almost $477,300 each.

She does not yet know what she will do with the money.

"I've always wanted a Corvette, but I don't think I'll buy one. I'll stick to a small car. I might go to Mohegan Sun," she said, referring to the casino in Connecticut. "I'm going to go home and sit and think."

The Peters children think their father would have appreciated the irony.

"He'd be very mad, he just passed away and she won a lot of money," said Brian Peters, one of the couple's three children. "He'd say, 'Figures!'"

War is not the answer

Chiến tranh không phải là lối giải quyết toôt nhứt

  
Pelea de Mujeres @ Yahoo! Video

Paper Art

  
Papiroflexia @ Yahoo! Video

Tiếng gào trong đêm

 Tác giả: Nguyễn Thị Ngọc Nhung

Dưới đây là một truyện ngắn giá trị của tác giả Nguyễn Thị Ngọc Nhung, mô tả những diễn biến rùng rợn của một chuyến vượt biên, trong đó tác giả là nạn nhân. Truyện được viết dưới dạng tự thuật, nên lôi cuốn từ đầu đến cuối, khiến người đọc vô cùng hồi hộp, như được sống lại những kỷ niệm hãi hùng của ngày xưa vượt biên.

Ghe chòng chành giữa dòng nước, tôi sợ hãi ngồi bám chặt mạn thuyền, mắt láo liên nhìn trời đêm sáng lờ mờ ánh trăng mười chín. Chúng tôi ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tên đàn ông to người chèo ghe gõ nhẹ trên mui báo hiệu đã đến nơi tạm an toàn, chúng tôi có thể cử động đôi chút. Người chèo mũi vén tấm lá che mui nhìn vào.

"Bây giờ mình phải đi bộ một khoảng, tui dẫn hai người một lần. Chia ra để khỏi lộ. Mấy người khác cứ ngồi đợi đến phiên, nhớ đừng nói chuyện lớn tiếng."
Hắn dẫn hai người đàn bà ngồi sát cửa mui đi trước. Cả đám ngồi đợi ẩn nhẫn. Tim tôi chưa hết hồi hộp đập thình thịch thể như bất cứ người nào ngồi gần cũng đều có thể nghe được nhịp ấy. Phong nắm tay tôi. Tay Phong đẫm mồ hôi và lạnh. Tôi phải ngồi bệt và khom lưng, hai đầu gối co đụng cằm, gọn lỏn trong lòng Phong. Khoang ghe quá chật cho mười người ngồi lèn nhau, phía ngoài còn tấn mấy buồng chuối mùi nhựa nồng chát. Bên trái tôi, cha mẹ Phong dúi sát nhau. Một bé trai độ bốn, năm tuổi, bị uống thuốc ngủ, nằm im lìm trong lòng cha nó. Bà vợ ngồi kế bên, chân trái đạp chân tôi nhưng hình như bà không biết và tôi cũng không thể dời chân đi nơi khác. Đành chịu. Người con gái ngồi kế có lẽ là em gái bà, mặc bà ba đen như gái quê, mặt từa tựa nét.

Khí trời đêm hơi lạnh nhưng bên trong khoang, nóng hầm hơi người. Hình như cái nóng hậm hực ấy tăng gấp bội vì trộn lẫn với nỗi căng thẳng bập bùng ngập ngụa không gian. Tôi lén nhìn đồng hồ giấu trong ngực áo. Khoảng 2g15 sáng. Tôi thì thầm nơi tai Phong "Hơn hai giờ sáng rồi anh." Phong gật nhẹ đầu. Người đàn ông chèo lái ngồi im như pho tượng. Đôi khi ánh mắt của hắn lấp lánh nhẹ dưới ánh trăng khi chớp. Cái mũi dài mang nét khoằm khiến mặt hắn lộ đầy vẻ gian ác nhưng nụ cười nở rộng với hàm răng thưa làm giảm bớt ấn tượng xấu nơi người đối diện. Hắn mặc áo bà ba đen, tay áo xắn quá cùi chỏ.

Người đàn ông đưa hai người đàn bà lội bộ băng qua hàng cây thấp trở lại. Hơi thở của hắn nóng hôi hổi phà ngay mặt tôi khi thò đầu vào khoang kêu người đàn ông ẵm đứa con ngủ mê mệt. Người chồng bò ra đằng lái, vác đứa bé trên vai như vác bị gạo mò mẫm bước lên bờ. Vấp phải vật gì trên bờ đất, ông chúi nhủi suýt té, tay cố giữ thằng bé, người lảo đảo bước quàng xiên lòm khòm rồi mới đứng thẳng lên được.
Tên đàn ông dẫn đường mặc áo sơ mi màu nâu đen, quần tây nhàu nát ống nhỏ túm hơi ngắn trên mắt cá, có chỗ sờn, đôi dép mỏng. Hắn ta tương đối trông được hơn người ngồi lái. Với nước da tái, môi thâm vì thuốc lá nhưng lại vẽ nên một nụ cười thật đẹp với lúm đồng tiền bên trái, kẽ răng đóng nhựa thuốc. Đôi mắt mí to với hàng mi rậm, duy có ánh mắt của hắn là không thẳng thắn, còn ngoài ra hắn dễ dàng lấy cảm tình của người xa lạ với giọng nói trầm và chậm.

Tôi và Phong chưa bao giờ gặp hai người đàn ông này. Chuyến đi này chúng tôi qua trung gian bởi người bạn thân giới thiệu. Người bạn đó đã đến Mã Lai an toàn, chính vì vậy mà tôi và Phong mới tin tưởng nơi người trung gian này. Hơn nữa, chuyến đi có cả gia đình người thân gì đó của người trung gian cùng đi, như vậy thì không có gì để chúng tôi lo ngại. Thường là chắc ăn, người trung gian mới dẫn gia đình đi sau khi đã mối lái nhiều lần có vàng có tiền làm của hoặc manh mối bắt đầu bị lộ. Ba mẹ Phong và tôi phải xuống Cần Thơ, giả đi thăm bà con. Tôi mặc hai bộ đồ trên người, giấu theo ít vàng và nữ trang. Phong mặc quần áo nhăn nhíu không ủi. Mẹ Phong thì mặc bà ba quần thâm. Ba Phong thì vận đồ rách, vá chùm vá đụp mấy chỗ, chân mang dép rách quai cột nối bằng cọng kẽm. Tất nhiên là không dễ gì qua mắt người miệt quê đó nhưng hình như họ cảm thông (hay tội nghiệp) trước sự trá hình không mấy chỉnh nên tôi thường bắt gặp ánh mắt ái ngại nhìn mà không dám hỏi vài lần suốt đường đi.

Đến nơi, cả bốn được dẫn đến một căn nhà nằm dựa mé sông chờ đến tối mới xuống ghe nhỏ theo sông ra cửa biển nơi có ghe lớn đợi sẵn. Trong nhà có độ hơn mười người khác đợi sẵn khi chúng tôi đến rồi chia nhóm theo ghe. Tôi dặn Phong tìm cách đi chung với người trung gian, bảo đảm hơn. Phong gật nhưng gia đình người đó cả thảy là tám, thêm hai người thì vừa đủ cho một chuyến. Nhưng tôi lẫn Phong đều không muốn đi tẻ riêng thành ra đành phải chờ chuyến chót, mười người, hơn mười giờ tối.

Thoạt đầu, ngồi chen chúc trong khoang, tôi muốn ngộp thở với hơi người và mùi bùn non lẫn mùi nước đọng hôi hám nơi đáy ghe. Hai người chèo bắt chúng tôi khom lưng gần như nằm mọp xuống, tấn bên ngoài dằn bên trên, mấy buồng chuối xanh ngắt sau khi đậy bao bố tời dơ bẩn lên đầu mọi người. Đường đi may mắn yên tĩnh không có chuyện gì xảy ra tuy rất chậm và kéo dài như không bao giờ đến nơi.
Người đàn ông dẫn đường trở lại, kêu bà vợ và cô em gái của bà cùng đi. Tôi chợt ngửi phải mùi nồng tanh tưởi nơi áo hắn khi hắn nghiêng người khều vai bà vợ. Bỗng dưng tôi nghe lợm giọng không hiểu tại sao. Cái mùi thật lạ lùng. Bóng tối trong khoang không cho phép tôi nhìn rõ mặt hắn. Mùi tanh đến lạ. Hơi thở của hắn cũng nặng nề hơn. Tôi thì thào với Phong sau khi hắn đã đi.
"Anh có nghe mùi gì không?"
"Không. Mùi gì?"
"Có mùi tanh tanh kỳ lắm... "
Phong bâng quơ qua chuyện.

Mùi bùn đó mà."
Cũng khá lâu người đàn ông dẫn đường mới trở lại. Có thể hắn đi không lâu lắm nhưng khi chờ đợi thì năm ba phút dễ biến thành năm ba giờ. Chỉ còn bốn người trong khoang. Hai tên đàn ông bàn tính nho nhỏ trên bờ. Tôi bỗng nghe gai ốc nổi đầy người. Tôi nắm chặt tay Phong. Mồ hôi tươm ướt lưng. Người đàn ông đẹp trai kêu chúng tôi ra khỏi khoang. Hắn nói, giọng khoan thai.
"Bây giờ tui dẫn ông bà đi, hai người một. Để khỏi mất thì giờ, hai người đi với anh Ban, hai người đi với tui. Tụi tui đi hai đường nhưng đường nào cũng dẫn tới chỗ ghe lớn. Đi đông nhiều tiếng động dễ bị lộ. "

Rồi không đợi phản ứng của người nào hết, hắn hất hàm người mũi khoằm tên Ban, đẩy cha mẹ Phong về phía đó. Quay nhìn hai đứa tôi, hắn cười, hàm răng lởn nhởn dưới ánh trăng, bóng đen lúm đồng tiền nổi rõ trên má, rồi hắn quay lui bắt đầu đi về phía rừng cây thấp. Phong nắm tay tôi đi theo hắn. Rừng cây tối mờ dù là rừng thưa, bóng lá đen ngòm trên đường lồi lõm. Tôi vấp té loạng choạng nhiều lần, đi chậm hẳn lại.

Chợt một nhánh cây đập vào mặt đau điếng, tôi khựng lại, giằng tay khỏi tay Phong rồi đỡ nhánh cây cúi người lom khom. Bỗng dưng, tôi nghe thấy... không chắc mình nghe đúng, nhưng tứ chi chai cứng. Thứ âm thanh nhọn như tiếng mèo gào giữa khuya. Tim tôi đập nhịp cuồng. Tôi quờ quạng tìm tay Phong. Chàng đứng sát tôi, chợt tôi cảm thấy cả người mệt mỏi và thỏng dài. Người đàn ông dẫn đường quay nhìn hai đứa tôi. Bóng tối mờ nhưng tôi vẫn thấy được ánh mắt kỳ lạ của hắn. Bỗng nhiên nỗi sợ hãi ùa tới tràn ngập người tôi với sự im lặng kỳ lạ của người dẫn đường không thúc hối khi thấy chúng tôi khựng lại. Hắn không hề kêu chúng tôi nhanh bước. Thời gian đứng khựng và cả ba đứng im như chờ đợi phản ứng của nhau. Chợt Phong kéo ngược tay tôi chạy trở lại hướng vừa rời đi lúc nãy. Tôi chạy cuống cuồng theo tay kéo mù loà. Rừng cây như mê hồn trận, chúng tôi chạy bất kể mọi thứ.

Rồi cả hai cũng trở lại được bờ sông nơi ghe cặp bến. Người đàn ông tên Ban đang cúi khom lục lọi chi nơi bóng đen nằm im bên chân hắn. Tôi đứng sựng kêu không ra tiếng. Miệng lưỡi dính thành một khối nghèn nghẹn. Bóng đen dưới chân hắn là mẹ Phong, nửa trên loã thể, tư thế co quắp, mặt úp xuống bùn. Ban hình như cũng không ngờ sự có mặt của tôi và Phong. Hắn đờ người, tay còn cầm sợi dây chuyền vàng lòng thòng. Trong khoảnh khắc chúng tôi nhìn hắn, nhìn cái búa bửa củi vất bên chân. Tôi không thấy máu vì bóng đêm làm nhoè bẩn mọi thứ. Nỗi sợ hãi dâng lấp trí óc. Ý nghĩ lướt thật nhanh trong đầu. Tôi đã hiểu tại sao chúng muốn dẫn từng hai người một. Tôi sực nhớ đến người dẫn đường. Đầu óc hoảng sợ nhưng vẫn còn sáng suốt để nghe rõ tiếng chân chạy đuổi và tiếng la của hắn đâu đó "Ê Ban, coi chừng tụi nó chạy. Ban! Ban! Tụi nó chạy rồi!" Phong vụt chạy về chỗ neo ghe. Tôi chạy theo tay níu của Phong đến sát mé nước, chân vấp vật gì. Tôi ré lên như đạp phải giòi. Nhìn xuống, ba Phong nằm nửa người vùi dưới nước. Phong khựng lại vì tiếng la của tôi rồi đẩy tôi ra sông. Tôi sặc sục, nước mới ngang ngực. Phong hét vào tai tôi.
"Lội mau lên, lội ra giữa sông."

Tôi bơi hối hả, tay chân nặng chình chịch vì hai bộ đồ ướt nước. Tôi quay cuồng tứ phía, không rõ mình bơi về hướng nào mới đúng. Tiếng người la hét sau lưng nghe chói tai đến độ hãi hùng. Một tràng đạn bắn vãi quanh tôi và Phong. Chàng đè đầu tôi ngụp xuống nước. Không mấy lâu, tôi ngộp thở hất tay Phong trồi lên hớp không khí. Súng nổ liên hồi như sát mang tai. Tôi luýnh quýnh đập tay chân loạn xạ, chưa đầy mấy phút đã mệt lả. Tôi càng ráng trồi lên chừng nào thì lại càng chìm xuống nhanh chừng nấy. Tôi lặn hụp lên xuống như người sắp chết đuối. Có lẽ nhờ vậy mà tôi tránh được đạn bắn xối xả chung quanh. Phong khi lặn kéo tôi hụp xuống, khi nổi đẩy tôi trùi tới. Tôi bơi tới tấp với cảm tưởng mình nổi ì một chỗ. Đầu óc tôi rối loạn nhưng hình như vẫn tỉnh táo, rất tỉnh táo để thấy ánh trăng mờ trên cao, cây cối đứng im nơi bờ, bóng nước lấp lánh quanh mình, hơi thở hào hễn, cơn mệt muốn đứt hơi và mấy bóng đen trên bờ với loạt đạn dữ dội. Tôi bơi như máy, hơi thở dần ngắn với nước tuôn vào mũi mồm sặc sục. Biết mình không đủ sức, tôi thả ngửa để Phong vịn vai đẩy đi. Hình như chúng tôi đã ra được giữa sông. Tôi nhìn vào bờ, chỉ thấy dạng cái ghe, hai bóng đen tàn ác nhoè lẫn trong bóng đêm nhưng ánh lửa nháng với tiếng nổ vẫn hiện hữu. Tôi đạp chân phụ sức với Phong, mắt nhìn thẳng lên lòng đêm có trăng sao đầy đủ. Trời đất có đó nhưng hình như bịt tai im lặng trước hành động dã man. Tôi nhẩm cầu những đấng tối cao mà tôi có thể nghĩ đến trong nhịp tim hỗn loạn.
Tiếng súng bỗng im. Sự im lặng hãi hùng đè chụp lấy tôi. Tiếng đập nước vùng vẫy của chúng tôi bỗng trở thành tiếng động duy nhất rõ mồn một trong đêm. Tôi lật sấp người lại tiếp tục bơi, bờ bên kia vẫn còn xa thăm thẳm. Có bơi mới thấy con sông không nhỏ như tôi tưởng khi còn ngồi trên ghe.

 

Phong nhìn lại rồi nói qua hơi thở đứt quãng.

"Tụi nó chèo theo... bơi lẹ... lên em... May ra mình... thoát."
Câu nói của Phong lại được đệm bằng tiếng súng nhưng rời rạc hơn lúc nãy. Tôi muốn bịt tai để đừng nghe thứ âm thanh dữ dằn chở đầy gai nhọn đâm thẳng tim óc. Tôi nhìn lui, không hiểu sao trong lúc bấn loạn, trí óc vẫn tiếp tục có lúc minh mẫn để thấu suốt những thứ không dính dáng gì hết, quanh mình. Chiếc ghe trôi lừ lừ ra giữa sông thật nhanh. Lửa đỏ loé quanh. Tôi nghe được tiếng giầm quậy nước lẫn với tiếng súng mỗi lúc thưa hơn. Tiếng lủm chủm của đạn rơi không còn nghe gần đâu đây nữa mà vạt xa xa về phía bờ bên phải. Phong kề tai thì thào.
"Tụi nó không thấy mình. Em bơi nhẹ dưới nước trôi lần vào bờ, đừng gây tiếng động mạnh. Khi tụi nó bắn thì mình bơi nhanh hơn một chút."
Đám lục bình nhẩn nha trôi đâu đó làm hai tên đàn ông lầm lẫn. Chúng la hét lẫn nhau.
"Mày bắn lục bình không hà, Ban! Ê. Đ.m. tụi nó trôi hướng này sao mày cứ bắn hướng đó hoài vậy? Đ.m. giết có hai đứa mà cũng không xong, biết làm gì ăn đây mậy?"
"Câm cái miệng của mày lại. Đứa nào để xẩy? Hả? Mẹ cha nó, tao bắn đúng chỗ, chắc tụi nó chìm rồi. Không tin thì thôi. Đ.m, bỏ cho rồi. Sống chết kệ mẹ tụi nó. Về cho xong, trời gần sáng rồi, làm cả đêm, mệt chết mẹ!"

Mọi thứ vụt im. Không có tiếng chèo lẫn tiếng chửi thề. Tay Phong nắm cứng vai tôi trong khoảnh khắc rồi buông. Tôi chúi đầu sát mặt nước, tay chân cố khuẫy thật nhẹ nhưng vẫn mang cảm tưởng nặng chịt lào xào khuyấy nước. Im lặng nặng như tấm màn sũng nước phủ đè lên tâm trí. Tim tôi đập rối rít, mạch máu nhảy theo nhịp tim hào hễn, tai tôi nghe được tiếng bình bịch của tim mình tưởng như ai cũng đều nghe ra. Chợt có người dúi chân tôi xuống. Tôi hơi giật mình khi chân đạp phải lớp sình mềm. Phong đứng, mặt ngửa chừa mũi thở, cả đầu dìm gần hết dưới nước. Tôi bắt chước Phong, đỡ mệt vì chân chạm đáy sông nhưng phải đổi chân chống vì lớp sình mềm khiến chân chuồi nghiêng không vững. Được một lát, tôi ngẩng nhìn vừa lúc bóng đen nơi ghe lên tiếng.

"Đằng kia kìa. Đó. Đ...đ... tụi nó vừa hụp xuống. Chỗ này nè. Mày bắn chỗ đó coi."
Phong nắm tay tôi kéo hụp xuống nước. Nghe được câu nói của người trên ghe nên tôi kịp chuẩn bị để hít một hơi không đến nỗi chịu ngộp lâu. Đạn bắn tung toé sát nơi tôi đứng. Phong dò dẫm bước đi dưới nước. Tôi bước theo mò mẫm, chân đạp sình loạng choạng nhằm nơi trũng sâu làm tôi hốt hoảng bíu chặt tay Phong. Miệng há ra bất ngờ khiến nước ùa vào mồm, tôi ngột ngạt trồi đầu lên thở. Trước mặt, đám lục bình kẹt nhánh cây chết dồn đống bên bờ. Tôi truồi sâu vào đám lá, chỗ nước cạn ngang bụng nên ngồi chồm hỗm dưới nước. Bóng ghe đi ngang thật rõ. Tiếng nói chuyện vang vang.
"Kệ mẹ tụi nó, về cho rồi. Mày cất đồ chưa?"
Giọng trầm khoan thai trả lời như không bị ảnh hưởng chi hết với hỗn loạn máu me vừa rồi.

Rồi, hỏi hoài! Xét hết mấy cái thây rồi. Trừ khi nào họ nuốt vô bụng thì tao chịu chớ... Ờ, hay là mình quay lại mổ mấy cái thây đàn bà. Tụi nó có khi nuốt hột xoàn..."
Giọng kia bẳn gắt hơn. "Sao hồi nãy hổng nói? Mẹ nó. Xì. Đ.m, gì cũng mày. Đợi xong rồi mới nói. Xẩy hết hai đứa... Gần sáng rồi, mổ miết gì nữa. Đ. m.."
Tiếng nói nhỏ dần theo dạng ghe loãng dần trong đêm tối. Phong đứng dậy, lần mò trượt lên trượt xuống với lớp sình nơi bờ rồi mò lên bờ đất. Tôi đạp sình nhão nhoẹt len chảy qua mấy kẽ chân, theo Phong lên chỗ có đất cứng. Bờ đất đầy rễ chằng chịt của thân cây chết, không rõ cây gì. Tôi lại vấp chân đau điếng nhưng cơn đau không đủ nồng độ để tôi nhận biết lâu hơn. Ngồi bệt xuống, tôi lần mò ngực áo tìm đồng hồ. Ánh lân tinh mờ ảo. 4g20 sáng. Tôi nói với Phong, hơi khựng lại khi nhận ra mình lạc giọng.
"Gần bốn rưỡi rồi anh. Giờ tính sao đây?"

Phong cởi áo vắt nước không trả lời. Tôi cởi bớt một bộ đồ bên ngoài cố vắt cho ráo rồi phơi đại trên mấy nhánh cây gần đó. Hơi lạnh thấm qua lần áo ướt còn lại trên người khiến tôi nổi ốc. Cả người tôi run từng cơn theo phản xạ cơ thể. Tôi ngồi bó gối, hai tay ôm chân co ro. Phong choàng tay qua vai tôi cho ấm. Hai đứa chúi vào nhau. Trí óc tôi dần dần tỉnh và tôi cố tránh không nghĩ đến những gì vừa xảy ra.

Rừng cây thưa thớt không một bóng nhà hay bóng đèn. Sao thật sáng và thật nhiều. Tiếng ếch nhái ễnh ương đâu đó nổi lên thật bình yên như không có chuyện gì xảy ra. Nước mắt tôi rơi chầm chậm nhiểu trên tay mới hay. Cơn sợ hãi lắng xuống, giờ chỉ còn lạc lõng khốn cùng sau cơn bão tàn khốc. Tôi mang cảm tưởng vừa rỗng không vừa đầy ắp đến độ muốn nôn. Không biết tôi nên nói gì, làm gì. Sau con giông tàn bạo, sực thấy mình không là gì cả, tay chân dư thừa, đầu óc đầy rẫy những hình ảnh chết chóc và cảm tưởng mình rất mỏng manh dễ bị xúc phạm thì lấp đầy cả người.
Giọt nước mắt đầu rơi xuống, khơi dậy trùng dương trong tôi. Tôi khóc ngon lành như chưa bao giờ được khóc. Trí óc lần mò trở lại xác người vấp phải nơi mé nước, sợi dây chuyền vàng đong đưa nơi tay gã đàn ông cúi mình trên cái xác trần. Hoá ra, tim tôi hụt nhịp, những người chung ghe đã chết. Tôi nhớ đứa bé trai ngủ mê vì thuốc. Cô gái trẻ thì thầm với tôi "Bồ em ở Texas. Ảnh hứa sẽ đón khi em tới đảo. Mấy năm rồi em chỉ đợi có dịp này. Tưởng sẽ không bao giờ gặp rồi chứ. " Giọng cười khẽ vui sướng đầy hy vọng của cô. Giờ thì thật là không bao giờ gặp. Tôi gục đầu ủ rũ với nước mắt. Phong ngồi im lặng lẽ. Chúng tôi đã gặp phải lũ cướp cạn tàn ác. Lũ cướp cùng màu da cùng tiếng nói với mình. Tôi thường nghe nói đến hải tặc Thái lan nhưng chưa nghe nói đến lũ cướp cùng màu da tiếng nói với mình. Giờ thì tôi hiểu, nạn nhân chết cả, lấy ai kể lại câu chuyện thương tâm nơi bờ sông vắng. Biết bao bờ sông vắng đã chứng kiến những cảnh tượng tương tự? Tôi lau nước mắt trên tay áo còn ẩm ướt, nằm lăn ra đất. Phong nằm theo, gối đầu tôi lên tay chàng. Tôi sờ soạng mặt Phong trong đêm tối mờ, ngón tay tôi ướt khi lướt ngang mắt. Tôi vùi mình trong lòng Phong, cảm kích và đau đớn vô vàn.

o O o


Bà ngoại Phong mất khoảng sau hai giờ sáng cùng ngày hôm ấy. Dì Sáu cho chúng tôi hay mấy ngày sau, khi hai đứa mò về đến nhà. Bà mất cùng ngày chúng tôi bị nạn. Lúc hai giờ, bà còn đòi dì Sáu rót cho tách trà. Sau đó, dì Sáu về giường của mình. Đến sáng thì bà đã chết cứng, hai chân thò ra ngoài như sửa soạn xuống giường, tay phải níu chặt thành giường, mắt mở hé.
Phong ngồi ôm đầu nghĩ ngợi. Chập sau Phong hỏi.
"Dì có chắc là sau hai giờ không?"
"Chắc. Dì cho ngoại uống nửa tách trà. Lúc để tách xuống bàn sực thấy đồng hồ gần hai giờ chớ dì có tính coi giờ đâu mà nhớ."
Dì Sáu là em út của mẹ Phong. Dì lớn tuổi nhưng không con. Chồng dì còn ở trại học tập nên dì không đi với chúng tôi, vả lại không ai trông nom bà ngoại, đã hơn bảy mươi lăm già yếu nhiều bệnh tật. Dì giống mẹ Phong nhiều nét nhưng khô khan cằn cỗi hơn. Mặt dì sưng húp vì khóc nhiều.

Lúc mở cửa thấy hai đứa tôi, dì oà khóc như trẻ nhỏ. Thấy trở về, hiểu ngay là không thoát, phần mới chôn mẹ một mình nên dì tủi thân. Đến khi biết cha mẹ Phong tử nạn, dì khóc thảm thiết hơn. Phong chỉ ngồi yên nhìn tôi và dì Sáu, mặt chàng chai cứng với giận dữ và oán hờn.
Tối hôm đó, Phong ngồi nơi giường ngoại, vụt nói một câu lạ.
"Mình thoát được là nhờ ngoại!"
Tôi nhìn Phong không hiểu. Dì Sáu hỏi.
"Sao? Con nói sao?"
Phong chậm rãi kể, mắt nhìn mông lung.
"Lúc Ngà giật tay con đứng lại, tự nhiên con thấy bà ngoại. Thấy như thế nào thì con không biết, chỉ biết là thấy mà trong người không hề thắc mắc tại sao. Bà ngoại xua xua tay nói. Chạy đi con, lội qua bên kia sông. Lẹ lên. Chạy đi con! Con nghe rõ ràng giọng thúc hối nóng lòng của Ngoại. Con đang hoang mang chưa biết làm gì thì lại nghe bà nói. Mẹ mày chết rồi. Chạy mau lên con ơi. Rồi như có gì ám, con lôi tay Ngà chạy về phía bờ sông theo lời Ngoại. "

Tôi nghe lạnh nơi sống lưng. Tôi đã không kéo tay Phong đứng lại vô cớ, rõ ràng có nhánh cây đập nơi mặt đau như trời giáng nên tôi đứng lại không suy nghĩ. Khi mặt trời lên, Phong nhìn và không thấy vết bầm hay trầy trụa nào trên mặt tôi cả. Điều này khiến tôi ngạc nhiên vì cái đau xé da thịt kia không thể nào không để lại dấu vết trên mặt. Còn tiếng gào, thứ tiếng đau đớn của một con thú bị nạn. Thứ âm thanh chỉ có thể tạo được bởi cơn đau tận cùng xương tuỷ. Phong đã không nghe tiếng gào nào hết khi giật tay tôi quay lui chạy ngược về hướng cũ. Không dám suy tưởng nhiều hơn, tôi chỉ giản dị cho rằng mẹ Phong đã tìm cách cứu chúng tôi bằng tiếng gào mà bà đã không kịp thoát thành tiếng. Tôi đã nghe được thứ âm thanh xé rách màn đêm chọc thẳng óc mình, đã ngửi được mùi máu trên áo kẻ giết người. Nếu không có nhánh cây quật mặt, tôi đã không dừng lại và đã tiếp tục ngoan ngoãn đi theo tên dẫn đường gian ác. Nếu không có tiếng gào, có lẽ tôi vẫn tiếp tục đi không chút ngờ vực. Tiếng gào và cái đau của nhánh cây quật mặt, cả hai đều thật, thật như nỗi hãi hùng của cuộc thảm sát ghê rợn nơi bờ sông vắng. Tôi đã cảm thấy được tất cả mọi thứ bằng mọi giác quan trên người. Có thể, nhánh cây làm tôi đau nhưng không để lại dấu vết, nhưng còn tiếng gào, tôi phải giải thích làm sao khi Phong không hề nghe có tiếng gào nào hết. Hai đứa tôi đã được báo động cùng một lúc bằng hai hình thức khác nhau. Và nhờ hành động vụt chạy bất thần khiến tên dẫn đường không kịp trở tay. Nếu không, nếu không... tôi vẫn thường tự hỏi, nếu không, nếu không, chuyện gì sẽ xảy ra và tôi sẽ làm gì nếu gã đàn ông không gờm tay với mình giả như tôi và Phong cùng rơi vào tình trạng sống chết dưới tay hắn? Đây là nỗi ám ảnh không biết đến khi nào tôi mới được quên dù đã yên ổn xứ người nhiều năm sau đó./.

HẾT

Michigan: Mùa tuyết rơi và khách làng nails

 

Nguyễn Thành Phong

(Phóng sự viết từ Michigan)

MICHIGAN - Khi những lùm cây, tán rừng um tùm xanh tươi đột nhiên chuyển mình biến thành những bức tranh với những gam màu đẹp mắt báo hiệu Mùa Thu đến, đối với những người làm “nails,” những hình ảnh lãng mạn ấy cũng chính là dấu hiệu “đầy nguy cơ” được cảnh báo trước: tiếp nối mùa lá rụng sẽ là mùa tuyết rơi, và điều này đồng nghĩa với mùa ế ẩm, vắng khách nhất trong năm.

Lần tìm qua những trang web nói về nails, chúng tôi đến tiểu bang Ngũ Ðại Hồ này, và lần lượt đếm số lượng những tiệm nails trong ngoài những quận hạt lân cận, chúng tôi được biết tại Ann Arbor và những vùng phụ cận có khoảng 190 tiệm; Flint 190 tiệm; Hartland 190 tiệm; Howell 165 tiệm; Fowlerville 101 tiệm; và khi nhắc đến Michigan nhiều người nghĩ ngay đến Detroit, tại thành phố này cùng những vùng lân cận tỷ lệ tiệm nails người Việt tương đối cao hơn so với những thành phố khác; trong thành phố cùng những vùng lân cận có khoảng 101 tiệm, và trong ngoài thủ phủ của Michigan, Lansing, số tiệm nails cả thảy có đến 165 tiệm.

Các tiệm nails miền Ðông Hoa Kỳ nói chung, tại xứ sở này nói riêng “mùa hốt khách” lại rơi vào thời điểm vào khoảng trung tuần Tháng Năm mải miết cho đến hạ tuần Tháng Bảy hoặc đầu Tháng Tám. Nói nôm na là “vụ mùa” nails được “thu hoạch” vào sáu tháng trong năm, nhưng cao điểm nhất là thời điểm nói trên; sau thời điểm này kéo dài cho đến Tháng Tám, khách bắt đầu thưa dần...

Theo giải thích của nhiều người Việt Nam làm nails thì mùa này học sinh, sinh viên nghỉ hè, rảnh rỗi chuyện học hành, và họ đi kiếm “job” để làm thêm kiếm tiền, hoặc rong chơi đó đây. Lúc này khí trời ấm áp, khách có cơ hội để ăn diện và “khoe tứ chi.” Thêm vào đó giới phụ huynh cũng đỡ phần bận rộn con cái về thời gian và tài chính. Trong không khí ấm nóng họ cũng có cơ hội “bung” mình trong nắng rong chơi. Trong thời gian này có nhiều ngày lễ hội, những dịch vụ vui chơi giải trí nở rộ phục vụ cho dân chúng và nhu cầu “làm đẹp” xuất phát từ đây. Vô hình chung chính họ đã trở thành lực lượng đông đảo góp phần rất lớn để phát triển “dân số”... chơi nails.

Chúng tôi tìm đến ông R. Nguyễn, một chủ tiệm nails tại Detroit và được biết “Tiệm của tui có hết thảy tám người thợ, vào Mùa Hè, tụi nó làm không kịp thở! Phần đông khách ở đây 10 người thì họ “làm bột” hết sáu người rồi, còn ba hoặc bốn người còn lại thì “làm chân tay nước.” Cái khác ở đây theo chỗ chúng tôi biết, khách cho “tiền tê” nhiều lắm, làm bột chân tay nước trung bình $35 thì họ cho “tiền tê” từ $4 đến $10, còn làm bột có khi khách họ cho từ $5 đến $10.”

Theo cô H. Trần, 11 năm kinh nghiệm làm nails và hiện đang làm cho một tiệm tại Howell: “Mùa khách đông nhất đúng là vào lúc Hè, tui làm từ sớm tới chiều tối có khi ngày kiếm được gần $500 chưa chia, chưa tính tiền tê!”

Thú vị nhất là cuộc tiếp xúc với anh G. Nguyễn đúng vào tháng đông khách nhất trong năm. Anh ê a: “Anh nghĩ coi, từ lúc anh đợi tui tới giờ mất khoảng 35 phút mà tui kiếm được $50, có nghĩa là tui kiếm khoảng $30 chưa tính tiền tê. Anh thấy đó nếu tui mất một giờ đồng hồ cho việc này thì tui kiếm khoảng $60 chưa tính tiền tê, nguyên ngày hôm qua tui kiếm được $350. Tui làm tiền cũng khỏe như một kỹ sư. Không thể chê vào đâu được cái nghề làm nails này.” Anh ta vừa nói vừa bung cái cằm hất cái mặt lên làm chúng tôi muốn bỏ cái nghề viết lách này mà đi làm nails cho rồi! Anh ta cho biết thêm “Mỗi tháng tui gặt hái cũng được $3 ngàn hoặc hơn một ít, nhờ ở nhà người quen hằng tháng tui nướng hết $400, vậy còn dư khoảng $2,500 đến $3,000.”

Vào thời điểm này trong năm, nhiều tiệm nails có nhu cầu chiêu mộ thợ như “cá cần nước,” và cũng là lúc những phương tiện truyền thông của người Việt trong vùng nhập cuộc để hỗ trợ thông tin quảng cáo cần người. Còn nhớ có lần chúng tôi lang thang trong Marshall, khu mua sắm ở Ann Arbor Michigan, đột nhiên có tiếng gọi “ê, ê, nè bộ Việt Nam hả?” và có tiếng người chạy vội vã đuổi theo phía sau, bạn tôi bị ai đó níu vai, và một người đàn ông tóc hoa râm hỏi “Biết làm nails không? Làm cho tui đi, tui đang cần thợ.” Chúng tôi cười xòa vì gặp được người Việt xa quê, nhưng cũng hơi thất vọng vì trong bọn chúng tôi không ai biết làm nails cả.

Bên ngoài những chợ của người Việt Nam, mùa này nhiều tiệm nails dán “bích chương” đầy nhóc, nội dung đại để “cần gấp thợ nails típ cao... liên lạc số điện thoại...” Và vào mùa này nhiều người chứng kiến nhiều “cuộc di tản” của người làm nails từ những xứ ấm áp như California, Florida... đổ dồn về miền tuyết nói chung, về Michigan nói riêng.

... Trời đất vần xoay, mọi sự đâu vào đó theo chu kỳ biến đổi của nó, mùa nails cùng số phận sau một thời rộn rịp được kết thúc dần dần lúc thời tiết vào Thu, trời bắt đầu mát, chuyển sang lạnh, rồi chuyển sang rét cóng và chấm dứt khi tuyết bắt đầu rơi.

Mọi sự bắt đầu đóng băng trong cái lạnh khôn cùng. Và quyện mình vào thiên nhiên buốt giá, con người đã tới lúc phải “chui” vào những bộ quần áo phùng phình. Từ chân cho hết hết đỉnh đầu, chỗ nào cũng kín như bưng, thậm chí nếu ngắm từ phía sau không ai trong chúng ta đoán trúng đó là nam hay là nữ, hú hồn gì nói đến cái đẹp của nails, cái... “tứ chi.”

Mọi người đều co rúm trong bộ quần áo... chẳng giống ai. Nói thì... “ra khói,” thở cũng “ra khói,” còn nhe răng mà cười thì thôi thôi... khỏi chê vào đâu, hai hàm răng đánh bò cạp “lộp cộp.” Cái gì cũng run còn đâu mà bàn đến chuyện làm... chân tay nước, làm bột... chơi nails!

Chúng tôi tìm gặp cô D.D. Tran, một chủ tiệm nails ở thành phố Milford. Cô cho biết: “Mấy người thợ của tui bỏ chạy hết rồi, hai người chạy về Florida, một người trở về California, còn mấy người kia mua vé sẵn trước và họ bay về Việt Nam chơi hồi đầu Tháng Mười vừa rồi, còn lại hai người này ở lại gồng gánh cho nhau.”

Khi được hỏi “Hồi sáng giờ có khách không?” cô Anne Nguyễn, một thợ nails ở Highland, cho biết: “Từ sáng tới giờ tui... móc được hơn nửa cái áo len cho chồng rồi, ế khách quá, chắc toi mạng.”

Cuộc tiếp chuyện với ông Dg Lý thật ngộ nghĩnh. Chúng tôi không thể nào mà không lăn đùng ra cười. Chúng tôi hỏi “Có khách không ông?” Ông Lý vừa ngáp dài vừa đưa tay che miệng, nói trong họng: “Ứ, sống tìm ẩn ông ơi.” Câu nói của ông làm chúng tôi nhớ lại bài Vạn Vật Học thời còn ngồi ghế nhà trường. Khi lạnh, con chồn chui xuống hang sống chui rúc và ngủ suốt Mùa Ðông, còn cây thì rụng lá để tránh khỏi cảnh tiêu hao năng lượng trong cái lạnh cóng của trời đất, và nay... đến phiên ông Dg Lý này cũng đang ở dạng... tìm ẩn.

Chúng tôi hỏi vì sao mùa băng giá mà vẫn còn khách, tiệm vẫn còn hoạt động, hai vợ chồng anh chị B. Tran ở Fowlerville cho hay, vì: “Trong số khách làm nails, thì trong 10 người có từ bốn đến sáu người làm móng giả, và như vậy những người làm móng giả sau độ khoảng hai tuần thì họ trở lại để chỉnh sửa, còn khách mới thì thỉnh thoảng thôi, cho nên dẫn đến tình trạng... mật ít mà... thợ nhiều.”

Nói gì thì nói trong khoảng thời gian lạnh lẽo này, những người ở lại cũng có một số cơ may nhất định trong một số ngày như ngày Lễ Tạ Ơn trong Tháng Mười Một, mùa Noel (trước ngày Chúa Giáng Sinh đôi ba bữa), mùa Tình Nhân, ngày ra trường của học trò... Mỗi ngày góp sức một ít để thợ nails gỡ gạc chút đỉnh cho tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền... đủ thứ tiền.

Nói gì thì nói, hai vợ chồng một anh chủ tiệm ở Hartland cho chúng tôi biết “Làm nails ở vùng này thì sáu tháng làm ăn có tiền sáu tháng còn lại nói chung là ít khách, ế ẩm, nhưng bù qua xớt lại, sống đừng “vung tay quá trán” thì khỏe re thôi. Tụi tui làm nên nhà nên cửa, tậu xe, con cái đi học đại học, gửi tiền về Việt Nam... có sao đâu. Ai chạy thì chạy, ai ở thì ở. Nhưng anh thấy đó tiệm tụi tui còn hai vợ chồng với cô thợ vẫn sống tốt, Mùa Hè họ trở lại có gì.”

Nơi một quán cà phê tại downtown thành phố Fowlerville, trong lúc viết bài này gởi về tòa soạn, bên ngoài cửa sổ tuyết đang rơi, trời đất trắng đục một màu, chỉ số trên hàn thử biểu cho biết nhiệt độ bên ngoài xuống -7 độ C. Tôi nhớ lại lời người chủ tiệm tại Hartland: “Ai chạy thì chạy, ai ở thì ở. Mùa Hè họ trở lại có gì.”

Nguồn>>>

 

Drunk Animals

Drunk Animals.

Một quần thể thú bị say do ăn trái cây lên men.

     

 

Những lời dối ngoại

Những Lời Dối Ngoại
Giảng Kim Phương

Ba mất lúc con vừa tròn 2 tháng tuổi vì bị đắm ghe trong một chuyến đi rừng. Mẹ ở vậy nuôi con, đến khi con được 7 tuổi thì mẹ cũng bỏ ra đi không một lời trăn trối. Lúc đó con học lớp 2, 7 tuổi con đã cảm nhận được cái đau mất mẹ. Nhớ mẹ, từng đêm con khóc, con đòi mẹ , bà ngoại ôm con vào lòng hát ru con ngủ mà nước mắt cũng rơi lã chã.

Từ đó thân mồ côi con sống với ngoại và dì Út, ngoại vẫn cho con đi học đầy đủ, dù nhà nghèo nhưng ngoại không muốn đứa cháu côi cút của mình thất học. Ngoại thường nói: "Nó mất mát qúa nhiều, hãy bù đắp cho nó đôi chút!" Dì Út cũng thương con lắm, sáng dì chèo xuồng đưa đi học, trưa dì lại rước về, bữa chiều không có đi học con theo dì ra ruộng bắt còng, bắt cua ... Tối dì dạy con làm toán và dạy con hát nữa. Có ngoại, có dì, hình ảnh của mẹ dần dần lùi vào ký ức của tuổi thơ, con không còn gọi mẹ đêm đêm nữa.
Năm con 12 tuổi, dì Út theo chồng bỏ ngoại và con ở lại thui thủi một mình, nhà buồn ơi là buồn. Lúc trước nhà vui bao nhiêu, bây giờ buồn bấy nhiêu. Nhiều buổi tối ngủ một mình, con buồn, con nhớ dì, con khóc, ngoại chống gậy lần sang giường con, ôm con dỗ dành. Ngoại bảo: "Con lớn rồi đừng khóc nhè chớ, dì út lớn thì phải theo chồng, chứ ở đây với con hoài sao? Mai mốt con cũng vậy đó". Con ôm ngoại khóc thút thít: "Hông, con ở như vầy với ngoại hoài hà, con hỏng bỏ ngoại như dì Út đâu". Ngoại cốc yêu vào đầu con rồi bảo: "Giống hệt mẹ mày!".

Rồi thời gian trôi qua mau, nhà nghèo lại càng nghèo vì vật giá cứ leo thang mà ngoại thì già yếu. Nhiều khi con đòi nghỉ học để làm việc vụn vặt phụ ngoại, ngoại mắng con rồi ngoại khóc. Ngoại thủ thỉ: "Đời tao không biết chữ, đến mẹ mày cũng thế, không biết chữ khổ lắm con ơi, bị người ta bắt nạt mà hỏng dám hở môi. Ngoại không muốn cháu ngoại bị người ta hà hiếp...!"

Ngoại dã 65 tuổi rồi. Tóc ngoại đã nhuộm trắng cả rồi, vậy mà ngày ngày ngoại đi bắt cua, còng để nuôi con ăn học. Bây giờ 16 tuổi, con đã biết suy nghĩ thì làm sao con chịu được hở ngoại? Con quyết định: nghĩ học! Con lên nhờ dì Út xin việc làm cho con, dì Út không chịu. Con khóc, dì Út đành xin con vào làm tổ hợp dệt chiếu. Từ đó, sáng sáng con cắp sách đi học nhưng không phải đến trường học mà đến trường đời! Chiều con xin ngoại đi làm thêm. Ngoại hỏi con làm gì? Con nói dối là đi vá lưới cho nhà con nhỏ bạn, ngoại ứa nước mắt: "Nhà nghèo, ráng chịu cực nghen con!"

Món tiền đầu tiên con nhận, tuy không nhiều nhưng con vui lắm vì có nó ngoại sẽ đỡ cực phần nào. Cầm số tiền con đưa ngoại hỏi: "Sao nhiều vậy con?" Con ấp úng: "Dạ, dạ... người ta trả trước tháng thứ 2". Ngoại mỉm cười ... nụ cười sao đầy nước mắt! Ngoại cười sao con thấy lòng mình đầy tội lỗi, con dối ngoại đó ngoại ơi, hãy tha lỗi cho con nghen ngoại.

Đến lúc mùa thi bắt đầu tới, ngoại không cho con đi làm, bắt con ở nhà để học bài thi. Con nuốt nước mắt vào lòng thầm nghĩ: "Bài vở đâu để học thi hở ngoại?" Con lại nói dối ngoại một lần nữa: "Ngoại để con đến nhà bạn Tuyết, có hai đứa ôn bài cho dễ". Ngoại gật đầu: "Ráng nghen con!".

Cuối năm lớp 12 con báo với ngoại là con thi rớt, ngoại sững sờ... nhưng ngoại không trách! Con khóc, ngoại vuốt tóc con an ủi: "Thôi, học tài thi mạng mà con. Đừng buồn, học được tới lớp 12 là được rồi, ngoại chỉ mong có thế!"

Ngoại ơi, ước mong của ngoại chỉ có thế mà con lại không làm được, con có lỗi với ngoại nhiều, nhiều lắm. Ngoại ơi, hãy tha lỗi cho con nghen ngoại.


Giảng Kim Phương
(Cần Giuộc - Long An)

Con đường xưa đi học

 

Con đường xưa đi học
Nắng mượt vàng chân đê
Có người em gái nhỏ
Từng buổi đợi nhau về.

Em một thời leo nhãn
Anh một thời lội sông
Một thời ôm cặp sách
Hát chạy rong trên đồng.

Con đường xưa đi học
Đôi bướm vàng chợt bay
Tóc em ngỡ là gió
Áo em ngỡ là mây.

Em một thời ép lá
Anh một thời làm thơ
Một thời nhặt phượng đỏ
Tiếng ve sầu lơ ngơ.

Con đường xưa đi học
Hai đứa giờ hai nơi
Em theo người xứ lạ
Anh lưu lạc phương trời.

Em quên thời áo trắng
Rơi nỗi buồn đâu đây
Con đường anh trở lại
Thăm thẳm một màu mây.


1996
Thanh Trắc Nguyễn Văn

                                           

 

How to Convert a T-shirt into a Sexy Dress

 

 

 

 

 


How to Convert a T-shirt into a Sexy Dress - Click here for the funniest movie of the week

Một năm trong 40 giây

Đây là bản tin của yahoo

     

Đây là nguyên bản của tác giả 

  
One year in 40 seconds from Eirik Solheim on Vimeo.

Happy new year America

God Bless America: The Ultimate Patriotic Album
"While the storm clouds gather far across the sea,
Let us swear allegiance to a land that's free,
Let us all be grateful for a land so fair,
As we raise our voices in a solemn prayer. "

God Bless America,
Land that I love.
Stand beside her, and guide her
Thru the night with a light from above.
From the mountains, to the prairies,
To the oceans, white with foam
God bless America, My home sweet home.
 

Chúc mừng năm mới _ quê hương

CHÚC MỪNG ĐỘC GIẢ GẦN XA MỘT NĂM MỚI MẠNH GIỎI THÊM MỘT NĂM MỚI TRONG ĐỜI CÓ NHIỀU Ý NGHĨA.
 
Ở CHÂU ÂU NGÀY MỚI CỦA NĂM MỚI GẦN NHƯ ĐÃ LUI VÀO DĨ VÃNG , CÒN Ở MỸ THÌ VÀI GIỜ ĐỒNG HỒ NỮA MỚI ĐẾN GIAO THỪA.
 
NHÌN VÀO THỜI GIAN TRÊN MÔI ENTRY CỦA CÁC BLOGGER CHÚNG TA CÓ THÊ ĐOÁN ĐƯỢC PHẦN NÀO ĐÓ CHỦ NHƠN CỦA BLOG ĐANG Ở QUỐC GIA NÀO.
 
NHƯNG ĐỪNG CÓ NHẦM, VÌ KHI CÓ BLOGGER NÀO ĐÓ CHỌN MUỐI GIỜ MIỀN ĐÔNG HOA KỲ MÀ Ở SÀI GÒN THÌ CŨNG ĐÀNH CHỊU THUA LUÔN.
 
VUI THẬT. ĐÔI  LÚC MT KHÔNG BIẾT MÌNH ĐANG "ẨU ĐƠ" ĐÂY NỮA. NÓI THEO CÁCH NẦY THÌ RÕ RÀNG BLOG Ở NƠI NẦY MÀ NGƯỜI Ở NƠI  KIA. SMILE!!!!!

Con vịt xiêm

.

Đang mơ màng mộng mị trong giấc ngủ chập chờn trên chiếc võng mắc sau vườn dưới
tàng lá mát, một tiếng “ầm” đã làm tan biến giấc mộng xanh của tôi. Từ đầu khu vườn xa tít đằng kia tôi còn nghe rõ những tiếng ầm ầm tiếp theo, như ai đó dùng chiếc vồ thật to đập mạnh xuống mặt nước tung tóe. Vài phút sau thằng nhóc 5 tuổi vừa chạy vừa kêu “ba ơi có con vịt của ai đáp xuống ao nhà mình nó ăn hết cá rồi” vừa nói vừa nắm lấy tay tôi kéo về hướng đầu vườn bên kia. Tôi cười thầm rằng “có cá ăn nó chứ dễ gì nó ăn cá.” Bầy cá Tai-tượng nầy có tuổi đời ít nhứt cũng khỏang 5 năm, nó dữ vô cùng ai mà dám ăn thịt chúng.



Trước mặt hai tía con tui, đúng là con vịt Xiêm “đực” bự tổ bố nó đang thục đầu xuống đám bùn mò cá, đít chỏng lên trời quọ quẹ cái đuôi. Hai tía con chưa hết ngỡ ngàng thì con dzịt “nhổ” cái đầu đang cắm sâu xuống đáy bùn lên ngó nhìn hai cha con chúng tôi tỉnh bơ. Song, nó bơi thật mạnh lấy trớn rồi phóng một cái vù lên bờ, vỗ cánh bành bạch, trông chẳng biết sợ ai, dường như đất trời nầy là của nó. Nó cắm đầu chảy một mạch đến ngay cái thau cám để dưới gốc dâu xúc lấy xúc để thức ăn của mấy con gà. Vài phút sau sạch bách hết cái thau cám trộn chuối bằm nhuyễn.


Mấy lần rồi hai tía con dùng chổi quét chuồng heo dí đuổi con vịt nầy cho nó bay về nhà chủ của nó chứ để mang tiếng mình là kẻ trộm, nó lì vô cùng chẳng những không chịu bỏ đi mà còn dí thằng nhóc 5 tuổi đá lung tung, dữ thật. Nghĩ thấy cũng lạ, khu nhà của tía con tui được bao bọc bởi khu rừng cây ăn trái rậm rạp rộng lớn như vậy, không biết từ đâu lại có con vịt lạc loài bỏ xứ bay về đây. Lì quá đuổi hoài không đi, thôi thì của trời cho mình nuôi luôn cũng được, hai vợ chồng tui nghĩ như vậy.
….
Đến nay đã hơn một tuần lễ trôi qua, vợ chồng con cái trong nhà dường như đã thấm mệt, sáng nào con vợ của tui cũng phải thức dậy xắt chuối cây trộn cám cho đàn gà một trống ba mái và con vịt Sim đực nầy ăn. Chúng tôi có cảm tưởng rằng con vịt nầy nó ăn gấp ba lần so với con heo nái là ít. Nó ăn kinh khủng khiếp, không đuổi thì nó ăn, mà đuổi nó thì nó đá, lưu manh kinh khủng thật. Mỗi lần cho vịt gà ăn là mỗi lần tui cất lên giọng hát khàn khàn như vịt đực cho con vợ tui nó nghe “Từ ngày có em dzìa là nhà mình rợp bóng trăng thề” … con vợ tui nghe giọng hát chế diễu nó tức quá thét lên “tai họa cho có chứ bóng trăng thề trăng thiết gì”. Tui ôm bụng cười bò lăn ra đất.
Còn cái ‘thằng dzịt đực’ kia thì ngóng cổ chờ ăn cám chuối chẳng màn đến cảnh đời thường của ai. Coi mà tức ớn không.

Tơi bời hoa lá sau một tháng ròng rã trôi qua, gia đình tui hết siết, bởi con vịt nó ăn quá cỡ
thợ mộc. Tui bèn gọi thằng Từ, bạn thân ở cuối đầu ngỏ lên bắt con vịt về làm thịt ăn cho xong, nhà nó đông con, nheo nhóc con vịt nầy nếu kho mặn cả nhà ăn một tuần vẫn không hết chớ phải chuyện chơi.

Tôi nhớ rất rỏ hôm đó là trưa ngày thứ Sáu, nó và tui trầy da tróc vẩy mới bắt được con vịt nầy, nó mừng lắm cám ơn lia lịa rồi nói “thôi, của trời cho kẻ nghèo khó tụi mình mà, đem dzìa mần thịt, kho mặn cho con cái có của mà ăn, ông hén.” Nói đến đây tui nghe chí lý trong bụng, bèn nói thêm, “nhớ múc cho tao một tô ăn ké với nghe mậy”. Thằng bạn nghèo của tui hăm hở vừa cười vừa nói “dĩ nhiên rồi, Chủ Nhựt nầy qua nhà tui nhậu nghe ông.”

Đúng thật, hôm đó là ngày Chủ Nhựt, vui ơi là vui, tui sai con vợ tui xuống nhà nó mần phụ thịt vịt với con vợ của thằng Từ. Thằng bạn nghèo không biết kiếm đâu ra một tá bạn nhậu về nhà cười nói râm ran. Đến giữa trưa, cả bọn bắt đầu kéo nhau ra góc cây dâu trải đệm vừa đờn vọng cổ vừa ăn thịt vịt uống lấy uống để mấy lít đế Gò đen. Tui chỉ tham gia phần chào hỏi đám bạn mới quen của nó, uống lấy vài chung rượu mắt trâu để tỏ tình tỏ nghĩa với nhau.
Cả nhóm ăn uống tươi cười thấy mà ớn kinh khủng, bởi món tiết canh vịt máu me đỏ chét thấy sợ quá, tui chưa lần nào trong đời ăn cái món máu me kinh khủng nầy. Hai vợ chồng tui cáo từ ra về không quên xách cái cà-mên thịt vịt kho mặn về cho đám con nheo nhóc của tui ăn.

Bảy ngày sau, vào một buổi tối khi mọi sự chìm đắm trong bản đồng ca cóc nhái, là lúc tui
nghe tiếng cửa nhà tui có ai đó nện thình thình, tui sợ quá tưởng rằng con vịt Sim kia hiện
hồn về, vì đến nay là đúng ngày thứ bảy nó chết. Không ngờ tui nghe thấy có tiếng người gọi, hình như là một phụ nữ kêu không nên lời “anh Bẩy ơi chồng em, chồng em chắc chết mất anh ơi…” Tui dụi mắt nhảy cái “phốc” xuống chiếc chõng tre rút cái cây tầm vong đực thủ thế, phóng mạnh ra cửa mở ngay cánh cửa vội vã hỏi… “ai, ai đánh chồng em hả” tui hỏi đến đây mà bọt mồm bọt miếng sôi ào ào, run cả người lên. Thiệt vậy nếu có kẻ cướp hay côn đồ nào đánh thằng bạn Từ của tui giữa đêm khuya khoắc như vậy là chết với tui chớ phải chuyện chơi. Nhưng con vợ thằng Từ nó vừa khóc vừa nói “chồng em lên cơn mê sản sắp chết.. nhờ anh chị…”

Nghe đến đây, tui đóng cánh cửa cái “ầm” phóng một nước tới nhà thằng Từ để cứu nguy cho bạn. Không biết sức mạnh từ đâu đã xuất hiện trong tui trong cái đêm tỉnh mịt chẳng có một bóng người nào, tui xốc thằng bạn lên vai, chạy một mạch ra đến con đường cái rồi la làng lên trong lúc mọi người đang ngủ ngon. Chòm xóm thức dậy lên đèn chạy ra cứu giúp. May mắn thay, một người trong xóm đã nhanh chân lái chiếc Honda 67 tức tốc cặp thằng Từ ngồi ở giữa nó cầm lái tui ngồi đằng sau, chở thằng bạn lên tỉnh cấp cứu, làm cả xóm nháo nhào lên.

Hai hôm sau bệnh viện tỉnh ký quyết định chuyển thằng thằng Từ về Sài Gòn vì tình thế quá nguy kịch.

Hai vợ chồng tui không sao ngủ được trong thời gian thằng bạn nằm viện. Vợ tôi phải đỡ đần con cái phụ vợ nó trong lúc đi nuôi chồng. Còn tui phải đi làm thêm để gánh vác tiền nong phụ nó. Đủ thứ chuyện khó đã xãy ra. Bẩy ngày sau, một tin dữ gọi báo về, thằng bạn tui đã qua đời, các bác sĩ xác nghiệm máu của nó nói rằng “Bệnh nhân Trần Văn Từ đã bị nhiễm Virus H5N1 dương tính.” Vợ chồng tui bàng hoàng quá cỡ. Thằng bạn quê chết rồi, để lại một vợ và năm đứa con gái. Cũng chỉ vì ăn phải con vịt Sim la mà tui cho. “Trời ơi là
trời, lỗi tại tui mà sao tui không chết thay cho nó chứ hả?” Tui gào thét lên trong một nỗi thất vọng không một lời nào tả được, trong một nỗi hối hận khôn cùng như thể mình là kẻ giết người vậy đó. Vợ tui chạy ra an ủi tui và nói “mình cũng ăn như anh ấy, nhưng vì mình không ăn tiết canh nên không chết”. Nghe đến đây tui giật bắn mình, “đúng rồi cả lũ đều ăn, nhưng có lẽ món tiết canh làm ẩu tả nên đã nhiễm Virus H5N1. phải rồi, phải rồi con vịt trời đánh kia sao mầy không chết toi trước khi tụi tao ăn thịt mầy, mầy từ đâu đến vậy hả, mầy giết chết thằng bạn tao rồi.”

Năm ngày sau, có tiếng chó sủa, từ ngoài cổng, tui thấy có mấy ông công an xã dẫn mấy viên chức mặc thường phục đi xông xông vào nhà tui. Tui ra cổng tiếp đón đàng hòang. Một ông công an xã hỏi tui.

“Anh Bẩy hả?”, ông công an nầy vừa nói vừa chăm chú ngó vô nhà tui.

“Dạ em là Bẩy” các anh đến có việc gì không?

“Giới chức y tế ở thành phố báo về tỉnh, tỉnh báo xuống địa phương, nói rằng nhà anh có ổ dịch H5N1, và đây là cán bộ y tế huyện.”

“Mời các anh vô nhà uống nước để giải trình cho rõ.” Tui nói như vậy.

Vào nhà giữa, hai vợ chồng chúng tui tiếp nước trà các vị quan chức. Tui đã trình bầy đầu
đuôi câu chuyện một cách chân tình, và nhận đây là lỗi lầm của mình đã vô tình “giết chết người bạn thân”. Nghe đến đây ông công an và các quan chức y tế huyện nói.

“Ở đây không có ai có lỗi gì cả, anh không có lỗi gì, đừng trách mình như vậy. Không đúng. Chúng tôi muốn báo cho anh biết rằng có ổ dịch, nếu anh có nuôi trại gà, hoặc bất kỳ còn con gà nào thì phải diệt ngay tránh lây lan cho bà con.”

Nói đến đây, một nhân viên y tế hỏi tui.

“Anh chị có ăn thịt con vịt Sim đực đó không.”

“Dạ thưa anh, có.” Tôi trả lời ngay không cần do dự gì. Vừa dút lời tôi thấy ông cán bộ
nầy giật mình.

Tôi bèn nói tiếp.

“Nhưng hai vợ chồng em không ăn món tiết canh.” Nhân viên
nầy hỏi tiếp.

“Thế ba con gà mái và một con gà trống anh chị vừa khai, anh chị còn nuôi không?”

Tui bèn thật thà trả lời.

“Khổ quá, trong mấy ngày qua, vợ em phải lo con cái của anh Từ, kẹt quá tụi em mần thịt ăn hết luôn rồi.” Nói đến đây anh cán bộ nầy đứng phốc lên, làm chiếc ghế dưới đít lui về phía sau kêu cái “ột”

“Ăn hết luôn rồi hả … cái ông thần.”

Tui hỏang quá, run cả người lên chưa định hồn không biết phản xạ từ đâu giúp tui thốt ra một câu nói thật dễ thương.

“Em xin lỗi.”

“Xin lỗi cái quái gì, chúng tôi sợ các anh chị và con cái chết hết cả bầy cả lũ chứ lỗi phải gì chuyện nầy.” ông cán bộ nầy đỏ mặt tỏ ra giận dữ, rồi nói tiếp.

“Ăn lâu chưa?”

Vợ tui trả lời.

“Dạ khỏang một tuần qua.” Nhân viên nầy trố mắt nhìn chúng tôi, rồi nói.

“Ngày mai, các anh chị phải có mặt tại trạm xá của xã để nhận một số thuốc uống rõ chưa?.”. Đến phút nầy tui không còn biết nói gì nữa, tiếng “dạ,” tiếng “thưa” bây giờ là để cho con vợ tui nó tự giải bầy. Và rồi vài phút sau khách khứa ra về để lại trong tui nhiều nỗi bàng hoàng kinh khủng.

Hôm nay, đã hơn một tháng trường trôi qua, vợ chồng con cái tui vẫn bình an vô sự, tôi cầm bút viết lại ký sự nầy, thì từ đằng sau nhà lanh lảnh tiếng gà gáy trưa gọi hè, và tiếng “tục tục” của con gà mẹ dẫn đàn gà con mới nở ra vườn kiếm giun dế ăn. Bởi kể từ cái ngày thằng Từ phát chứng bệnh mắc toi, hai vợ chồng tui mần thịt gấp hai con gà mái kho mặn cho mấy đứa nhỏ nó ăn. Chừa một con đang ấp trứng, còn con gà trống chúng tui cho ăm hèm của heo, ăn xong nó ngã lăn quay rồi ngủ trong cơn say, chẳng thể nào gáy được
một tiếng, bởi gáy tức là tiết lộ “nhà ông Bẩy nầy có nuôi gà”, và tức là … chết cả lũ chẳng chơi./.

Cái ao kỳ lạ

.

(Truyeän Ngaén Cuûa NguyeãnThaønhPhong)

Khi vieát baøi kyù söï naày, chuùng toâi raát deø daët vì moät laàn nöõa sẽû gôïi leân noãi ñau cho ngöôøi trong cuoäc. Gia ñình cuûa Taân rôøi Saøigoøn ñi Hoakyø vaøo muøa ñoâng naêm 2004 theo dieän anh em baûo laõnh nhau _ F4. Laàn ra ñi naày goàm Taân cuøng vôùi coâ vôï laø Lan vaø thaèng con trai chöa ñaày 3 tuoåi, beù Nhieân thöôøng ñöôïc goïi laø beù Eách.
Sau khi ñaët chaân ñeán Hoakyø gia ñình Taân choïn thaønh phoá Hartland
Michigan laøm queâ höông thöù hai cho mình. Tính cho ñeán hoâm nay
gia ñình beù nhoû naày ñaõ traõi qua hôn moät naêm trôøi haïnh phuùc treân mieàn ñaát Hartland.

Qua nhieàu laàn taâm söï qua ñieän thoaïi tröôùc Taân coù noùi vôùi toâi laø naøy 25 thaùng 1 naày Lan seû boàng beù Eách veà thaêm ngoaïi vaø aên teát Vieätnam, coøn Taân thì ôû laïi laøm xong coâng vieäc roài veà chôi sau dòp teát vaøi ngaøy.

Khoâng ngôø, luùc nöõa ñeâm, toái hoâm ñoù toâi coøn nhôù laø ñeâm thöù saùu 13 taây raïng saùng thöù Baåy 14 taây thaùng 01 naêm 2006, ñieän thoaïi caàm tay cuûa toâi reo lieân tuïc, khoâng bieát coù söï theå gì maø tieáng chuoâng ñieän thoaïi cuûa toâi coù ñieàu gì nghe gay gaét quaù. Tænh mình ngoài daäy, toâi traû lôøi “ Aloâ,… laø tui ñaây maø, Oâng ñang coù gì vaäy? Tui ñang ôû Detroit ñaây maø…”
Taân goïi ñieän baûo toâi laø haõy choåi daäy rôøi khoûi Michigan ngay, caøng sôùm caøng toát, veà ngay Vieätnam lieàn. Toâi traû lôøi “bình tænh naøo oâng baïn, chuyeän gì vaäy, coù gì thì saùng mai roài haõy tính” Taân nhaát quyeát baûo toâi phaûi veà gaáp. Sau khi trao ñoåi xong toâi beøn baûo Taân laø haõy chuaån bò moïi söï ñi roài laùi xe veà Detriot nguû laïi nhaø vôùi toâi ñeå saùng hoâm sau mua veù maùy bay gaáp chòu maét tieàn moät chuùt saún tieän toâi cuõng veà chôi luoân.

Khi chuyeán bay caát caùnh khoûi neàn trôøi Chicago, saân bay quoác teá cuûa
caùc tieåu bang mieàn ñoâng, höôùng veà theá giôùi beân kia, Taân môùi hoøan hoàn keå laïi caâu chuyeän, caâu chuyeän mô cho toâi hay.
“OÂng bieát khoâng tui naèm mô thaáy coù hai vôï choàng coøn treû laém noùi vôùi toâi raèng thaèng Eách con oâng ñaõ cheát roài veà nhaø gaáp ñi, ñoïan toâi thaáy thaèng nhoùc con tui töø trong nhaø noù ñi ra ngoaøi vöôøn caây ñaèng sau noù chôi, noù ñöùng nhìn xuoáng maáy caùi ñöôøng möông ñeå vôùt maáy con oác böu vöøa ñi vöøa noùi chuyeän moät mình, noù lang thang ñoù ñaây roài noù ñi ñeán caùi ao maø oâng ngoaïi noù ñang nuoâi caù saëc ôû cuoái sau vöôøn. Noù khum ñaàu xuoáng baét oác chôi thì teù nhaøu ñaàu loän ngöôïc xuoáng caùi ao. Noù coá baùm víu ñeå leo leân nhöng cuoái cuøng quaäy quoï, noù chìm nghieãm maø khoâng tröôøng ñaàu leân ñöôïc, tui coá la leân ñeå moïi ngöôøi nghe thaáy vaø tieáng theùt trong mô ñaõ laøm tui tænh giaác, nhöng lieàn sau 2 tieáng ñoàng hoà töùc laø khoaûng 2 ba giôø saùng gì ñoù tui nhaän ñöôïc cuù ñieän thoaïi töø Vieätnam goïi qua, tieáng vôï tui vöøa khoùc vuøa ngheïn ngaøo baùo raèng thaèng Eách teù ao cheát roài….”. Toâi hoøan hoàn maø khoâng hieåu thaät hö ra sao, toâi môùi beøn goïi cho oâng vì bieát oâng cuõng coù yù ñònh veà Vieätnam trong dòp naày”. Toâi töï noùi trong thaâm taâm raèng, nhöng chuyeán veà naày quaû thaät laø moät chuyeán ñi tang toùc roài coøn gì.

Veà ñeán nhaø, Taân chæ coøn nhìn thaáy maët thaèng Eách trong quan taøi coù ñaäy naép baèng kieáng trong suoát, caûnh gia ñình ñau thöông trong ngaøy saép teát quaû thaät khoâng chuùt naøo dieãn taû noåi. Thöông quaù!

Hôn moät tuaàn leã troâi qua, toâi ñeán thaêm gia ñình beân vôï cuûa Taân ñeå hoûi thaêm thì baø ngoaïi cuûa beù Eách keå laïi raèng hoâm ñoù laø tröa ngaøy 13 taây töùc laø 14 thaùng chaïp aâm lòch naêm 2005, oâng ngoaïi vaø meï noù ñi chôï mua ñoà coøn maáy caäu cuûa noù thì baän ñi mua saém chæ coøn laïi dì uùt, hai dì chaùu ngoài ôû nhaø treân xem ca nhaïc moät luùc thì coù ai ñoù goïi ñieän cho dì uùt noù, vì soùng ñieän thoaïi caàm tay nghe khoâng roû neân noù môùi ra tuoát ngoøai goùc vöôøn nôi khoâng coù caây coái ñeå noùi chuyeän cho roû, coøn tui thì ñang chieân caù loùc “xeøo xeøo” moät laùt sau tui coù nghe tieáng keâu “ngoaïi ôi ngoaïi ôi” nhöng tieáng keâu khoâng roû laém tui cöù ngôø boïn noù giôõn nhau. Sau khi noùi chuyeän ñieän thoaïi xong dì uùt noù voâ hoûi tui “thaèng Eách ñaâu maù?” tui taù hoûa ra traû lôøi

Vaøo moät buoåi toái noï, Taân laïi goïi dieän cho toâi vaø noùi “ oâng ñeán nhaø tui ñi, hai tuïi mình uoáng caø pheâ, tui coù chuyeän naày muoán noùi cho oâng roû”.

Trong moät quaùn caøpheâ coùc, Taân keå cho toâi nghe veà moät caâu chuyeän dò ñôøi. Taân baét ñaàu noùi “caùch nay hai hoâm töùc laø moàng…sau teát, tui laïi naèm mô thaáy hai vôï choàng treû ñoù nöõa, ngöôøi baùo tin cho tui hoâm naøo khi tui coøn ôû Myõ, ngöôøi vô noùi vôùi toâi raèng em thaät buoàn vì hoâm ñoù hai vôï choàng em ñaõ coá söùc ñaåy beù Eách leân bôø nhöng khoâng taøi naøo giuùp ñöôïc noù. Em thöông con nít laém. Luùc hai vôï choàng em bò keû aùc gieát haïi thì em ñang mang baàu ñöôïc boán thaùng…” Taân taét ngang caâu chuyeän ñeå giaûi thích vôùi toâi_coâ aáy vöøa noùi vöøa vaïch aùo ñöa cho toâi xem caùi buïng baàu, coøn ngöôøi choàng thì ñöa tay xoa xoa buïng vôï. Ñoaïn Taân keå tieáp veà giaác mô “…cho neân em raát hoái haän vì khoâng laøm ñöôïc gì ñeå giuùp ñöùa beù con anh em thöông noù quaù!”. Toâi nghe ñeán ñoù maø hoàn vía leân maây. Taân nghæ ngôïi ñieàu gì ñoù hoài laâu roài keå. “Tui môùi hoûi vaäy luùc ñoù hai vôï choàng coâ ôû ñaâu maø khoâng keâu ngöôøi nhaø giuùp ñôõ?” hai vôï choàng tuïi em bò gieát cheát vaø hieän nay ñang coøn … naèm döôùi ñaùy cuûa caùi ao nhaø anh ñaây!”.
Noùi ñeán ñaây Taân thôû daøi. “tui ñònh vaøo hoâm Chuû nhaät 5 taây, töùc laø moàng 8 teát aâm lòch naày tui baøn vôùi oâng giaø vôï doïn caùi ao cho ñaøn hoøan vaø seû veùt ñaùy ao xem coi thöïc theå ra sao, tui ñaõ noùi heát moïi söï cho oâng giaø vôï tui nghe roài, oång ñoàng yù” vaø moät laàn nöõa Taân laïi môøi tui ñeán xem.
Thaät tình maø noùi ñieàu kyø laï chöa kòp giaûi thích xong thì ñieàu kyø laï haùc laïi xuaát hieän noù choàng chaát leân nhau. Toâi lang thang trong khu vöïc ñeám thaêm baø con loái xoùm cuûa Taân, thì ñöôïc moät baø laõo cho bieát. Gia ñình beân vôï cuûa thaèng Taân doïn veà ñaây hoài naêm 1972, hoï laø ngöôøi ôû Long An. Tröôùc ñoù ôû vuøng naày hieám coù ngöôøi ôû, chæ coù maáy gia ñình le hoe thoâi vì chieán tranh xaõy ra lieân tuïc. Tui nghe noùi maø chaéc laø coù thieät, choå caùi ao ñoù tröôùc ñaây laø caùi ñìa nöôùc, choå ñoù truûng laém, möa thì coù nöôùc maø khoâng möa thì noù laø caùi vuõng buøn laày, tui nghe ngöôøi ta keå hoài naêm 1969 coù caëp vôï choàng ôû ñaâu laùng ñoù, ban ñeâm coù ngöôøi ñeán goû cöûa vaø ra tay gieát hai vôï choàng roài vuøi thaân hoï xuoáng vuõng buøn maø nay laø caùi ao caïn cuûa oâng Taùm Chaäu ñoù. Thôøi chieán tranh maø nay thì phe naày, mai thì phe kia trong vuøng baát oån veà an ninh khoù loøng maø hieåu ñöôïc.

Hoâm nay ñuùng ngaøy maø Taân ñaõ heïn toâi ñeán veùt ao, trong luùc toâi ñeán thì moïi ngöôøi ñang xuùm xích moi laáy caùi gì ñoù ôû ñaùy saâu, naèm beân goùc traùi höôùng töø ngoâi nhaø nhìn ra, hoï ì aïch moi leân moät caùi bao niloâng ñen xì roài ñem leân bôø toâi ñeán vaø taän maét nhìn thaáy maø khoâng coøn tin vaøo maét mình ñöôïc nöõa. Khoâng bieát phaûi dieãn taû ra sao, caùi boù cuûi khoâng haún laø boù cuûi, caùi boïc thì khoâng ra caùi boïc,… roài hoï nhe
nhaøng môû ra, môû tôùi ñaâu laáy nöôùc laïnh doäi tôùi ñoù hoï boû nhöõng “khuùc cuûi” maøu ñen naày vaøo trong hai caùi thau nöôùc lôùn rieâng bieät, moãi laàn maïnh tay toâi nghe tieáng “coáp coáp” va vaøo thaønh thau nhoâm, sau cuøng hoï raùp laïi laø hai boä xöông ngöôøi, toâi ñoùan chaéc laø hai vôï choàng chöù khoâng ai khaùc vì khi nhaän ra treân xöông tay cuûa hai ngöôøi toâi thaáy coù ñeo hai chieác nhaãn vaøng, toâi quang saùt kyû hai chieác nhaãn naày coù doøng chöõ “18 k Kim Loi” chaéc coù leû laø nhaän cöôùi. Kinh khuûng hôn nöõa treân phaàn xöông coå gaàn ñaàu toâi thaáy coù sôïi daây da boø chaéc coù leû coù keû naøo ñoù ñaõ duøng sôïi daây naày ñeå xieác coå caëp vôï choàng tröùôc ñaây.

Trong khoâng khí haõy coøn teát, moïi söï chöa ñöôïc nhieàu ngöôøi roû, toâi vaø gia ñình oâng Taùm Chaäu töùc laø ba vôï cuûa Taân quyeát ñònh ñem choân maáy maûnh xöông coøn laïi ôû cuoái vöôøn, beân caïnh beù Eách con trai cuûa Taân ñang an giaác ngaøn thu.

Nguyeãn Thaønh Phong. (muøa xuaân 2006)

lôøi cuûa taùc giaû: Ñaây laø saûn phaåm cuûa
söï töôûng töôïng_ moïi chi tieát trong baøi naày hoøan toøan khoâng coù thaät.

 

Lưu Bút Ngày Xanh.

(Vương Ngọc Hà)

Theo chiết tự mà nói, lưu là để lại, truyền lại, bút là cây viết, vậy thì lưu bút là dùng viết , viết những gì nhằm phơi bày hay biểu lộ tâm tư tình cảm để làm kỷ niệm cho nhau ....

Nói thì nói vậy, chứ thật tình thì không có một cuốn tự điển nào, dầu Hán Việt hay Tân Việt, cắt nghĩa hai chữ lưu bút . Là học trò, ai mà chẳng biết Lưu Bút. Có điều không biết được là Lưu Bút khởi thủy ở đâu và ai là tổ sư phát minh phát chế ra cái lệ viết lưu bút.


Có thể nói, có học trò là có lưu bút. Cái năm tể năm tề hồi xưa đó, việc đi học chưa phổ thông và cưỡng bách, trường ốc còn ít ỏi, học trò phải qua làng bên hay lên quận lên tỉnh nếu muốn theo học các lớp, các bậc cao hơn. Nay anh học gần, mai anh học xa nói rõ cảnh học trò phải xa nhà. 


Hè về, khi phượng nỡ ve kêu đó mà, bạn học cùng lớp với mộng ứ rương hòm phải chia tay, trong khoảnh khắc sách vỡ là trang giấy cũ và biết có còn gặp nhau trong niên học tới không, lẽ đó, gọi là có chút gì để thương để nhớ để làm kỷ niệm cho tình bạn cùng lớp cùng trường, lưu bút ngày xanh đã ra đời !


Người ta cẩn trọng gọi Lưu Bút Ngày Xanh như để nhấn mạnh rằng tục lệ viết lưu bút chỉ dành cho học sanh bậc trung học mà thôi, vì học sanh tiểu học thuộc tuổi thơ, chẳng lẽ viết Lưu Bút Ngày Thơ, còn sinh viên thì không còn trẻ nhỏ gì nữa. Học sanh là người tổ quốc mong cho mai sau....được dành cho cái đặc quyền đặc lệ viết lưu bút. Hình như học trò lớp đệ ngũ và đệ tứ làm và viết lưu bút nhiều hơn những lớp khác, có thể vì học trò đệ nhị đệ nhất bị cái Thi ơi là Thi nó hành, nó ám nên không có thì giờ nhiều mà vui thú với Lưu Bút Ngày Xanh. 


Con gái thích làm tập lưu bút và viết lưu bút hơn là con trai. Nhưng các cậu học trò khi được mời viết lưu bút thì nhận ngay chứ sợ gì, tỏ ra ta là đấng con trai nên khi viết thì viết rất nhiều, viết rất lỳ.


Muốn làm một tập Lưu Bút Ngày Xanh à? Rất đơn giản : một cuốn tập bìa cứng, một lời nói đầu , một tấm ảnh của chân chính sở hửu chủ, thế là có thể mời bạn bè viết lưu bút.
Dùng cuốn tập đóng sẳn để làm lưu bút gặp một điều bất tiện là bạn này viết xong thì mới đưa cho bạn khác viết được nhưng lại có điểm thích thú là người viết sau có thể đọc lưu bút của người viết trước. Sau này, để tránh việc trễ nãi của cuốn tập chuyền tay, người làm lưu bút mua giấy pelure màu, muốn bạn nào viết lưu bút thì cứ đưa giấy cho người đó viết, rồi thu về một mối, đóng thành tập, thế là xong.


Qua thời gian và kinh nghiệm, Lưu Bút Ngày Xanh đã được học trò tự biên tự diễn và kiến tạo cho nó hợp thời trang, đẹp hơn và phăng hơn. Có những trang lưu bút được vẽ thêm tranh thủy mạc, được ép thêm những cánh phượng đỏ, hay những nhánh lá thuộc bài ly ty .... Người viết lưu bút thường còn tặng hình làm lưu niệm, những tấm hình chụp theo kiểu chủ đề lưu bút ngày xanh mà các tiệm ảnh biết rành, biết hết ý người trong ảnh. Có cô thì nét mi cong đường khóe mắt u hoài, ôi nét u hoài làm xao xuyến lòng ai. Có cậu, rất quan tâm đến mái tóc, phải theo thời thượng, tóc thật bồng bềnh và nếu cần thì đeo kính cận cho thêm vẽ chững chạc hoăc môi ngậm tương tư thảo tỏa khói nghi ngút....


Cách xưng hô khi viết lưu bút quả thật là mối băng khoăn, suy tư , do dự của người viết. Nếu là bạn gái với nhau hay bạn trai với nhau, dễ quá, mi tau hay tau mi là xong ngay. Còn như con trai hay con gái viết cho nhau thì xưng hô kiểu nào đây. Chị với tui hay chị với em, hoặc gọi tên người ta và xưng tui, xưng tôi....quả thật tùy thuộc vào mức độ tình cảm. 
Cũng tùy theo mức thân tình, giọng văn được uyển chuyển và bộc lộ chân tình hay khách sáo.


Có khi dùng lối cãi lương chi bảo để tha hồ dộng cổ bạn mình. Có khi dẫn Nôm viện Hán. Có khi viết bằng hai thứ tiếngViệt-Pháp theo tinh thần Pháp-Việt đề huề. Có khi kèm theo những vần thơ của mình sáng tác ....


Còn nội dung của những trang lưu bút thì sao? Nói những gì , ghi lại những cái chi?


Đọc những trang lưu bút này, nếu bạn là tác giả, bạn được nhìn lại chính tuồng chữ nét bút của mình, được thấy lại chính tấm ảnh năm xưa mình đã chụp tại một tiệm chụp hình nào đó .... Qủa thật bạn rất may mắn vì điều bạn mong ước người bạn mình giữ mãi những kỷ niệm của tình bạn thì đã được bạn mình...giữ cho đến ngày nay. 


Toan trở lại những ngày xưa cầu cứu
Nhưng ấu thơ chạy trốn mất không còn
Như những người thượng cổ với núi non
Còn nguyên vẹn nhưng không còn gì hết ( khuyết danh )

 

mựctím.spaces.live.com