MỰCTÍM's profile☼MỰCTÍM☼♫☻♥PhotosBlogListsMore Tools Help

Blog


    mobylette

    ĐẹpQuá!

    I had a mobylette some years ago. I love it very much. Until now I am influenced to it. That was the first time I owned a motobike, and rode it to the city for work. Mobylette was born aroud 60 years ago. But nowadays teenagers in the city - SaiGon City - still love them.

    Trước đây mựctím có một chiếc xe mobylette Tiếng việt đọc là "Mô Bi Lết". Nếu vừa nói lái vừa nói trại qua tiếng Anh là "must be love".

    Chiếc xe đó đã bán cho một người khác rồi. Nhưng vẫn còn khoái loại xe đó. Lang thang trên mạng điện toán toàn cầu lục lạo tìm chiếc xe kỷ niệm năm nao... ai dè phát hiện thấy chiếc xe của mình... không chỉ vậy mà còn chồng thêm một cô gái đẹp wé.

    Đã ghê! ước gì mình ngồi ở đằng sau... chiếc xe đó rồi nghêu ngao câu hát...

    "Hôm nay trời đẹp làm sao,

    Em đẹp ngồi phía trước,

    Anh Mê ngồi phía sau,

    Hai đứa mình ôm nhau,

    Bánh xe sau xẹp lép.."

    MUCTIM.TK

    Goofy

    muctim-sangtac

    Bóng ma bên rào.

    TruyệnNgắn

    Của

    Nguyễn Thành Phong

    Thằng Bí sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có ba, một gia đình gồm có năm cái miệng ăn cho nên phải vất vả lắm mới kiếm đủ miếng cơm miếng cháo để bỏ bụng, và cảnh chật vật nầy đã tạo cho Bí một tính cách riêng trong cuộc sống. Bí biết dè sẻn khi xài tiền và luôn ý thức giá trị của đồng tiền từ thiếu thời mãi cho đến già và thằng nhóc Bí lam lũ ngày nào bây giờ đã trở thành một người đàn ông có bốn đứa con và không ai hết đó chính là bố của lũ anh em chúng tôi.

    Bọn trẻ chúng tôi lớn lên trong vòng tay của bố, trong cảnh “gà trống nuôi con” thật là đầm ấm, mãi cho đến khi hai thằng anh lớn và tôi chú ý thấy rằng bọn trẻ trong làng chúng nó muốn gì có nấy, muốn kẹo thì được kẹo muốn bánh thì có bánh, chỉ cần thọc tay vào túi của bố mẹ chúng là có thể giải quyết bao nhiêu là thèm khát. Còn tụi nầy thì không. Có lần thằng anh của tôi thèm thuồng có được thỏi kẹo Sôcôla nhai nhót nhép cho vui bèn đến rón rén bên bố nói “bố ơi cho con tiền mua kẹo sôcôla ăn với, thèm quá”, bố tôi mặt tự dưng biến sắc và lạnh như cục băng, và gầm gừ “đã đến lúc biết xài tiền rồi hén, vậy cũng là lúc biết đi làm kiếm tiền đi chứ xin xỏ cái gì?”.

    Để có được đồng xu lớn đồng xu nhỏ bọn nhóc chúng tôi phải vất vả lắm, đứa thì đi hỏi xin làm công cho mấy nhà hàng xóm trong vườn làng kế bên, đứa thì đi hái trái cây trong vườn nhà bỏ trong rổ trong rá mà lê đi đây đi đó bán cho được mấy đồng xu. Thiệt là tức mình vô cùng bọn nhóc hàng xóm nhìn tụi nầy bằng nửa con mắt.

    Thái độ gắt gỏng của bố tôi chẳng dịu đi chút nào mãi cho đến khi chúng tôi bước vào tuổi lớn khôn. Chúng tôi đứa thì đi học tiểu học đứa thì đi học trung học, lúc đó thiệt là tệ chẳng đứa nào có được chiếc xe chỉ trừ bố tôi là “người giàu nhất nhà” vì ông ấy sở hữu chủ chiếc xe thuộc đời xa lắc xa lưa nào đó. Chúng tôi phải lủ khủ cuốc bộ đến một trạm xe buýt cách nhà hai cây số vừa đi vừa về mất trắng bốn cây số mỗi ngày chứ không phải chuyện đùa. Ngày nào cũng đi cà tịch cà tang mà chẳng chút gì phiền hà duy có điều làm cho mấy đứa tụi nầy hơi sợ đó là đi bộ lang thang trên xa lộ và men theo mấy con đường lằn ngoằn trong vùng xa lạ. Vậy mà bố chúng tôi chẳng thèm đếm xỉa gì đến chúng tôi, ít ra là vấn đề an toàn trên đường về nhà, thậm chí vào những ngày mà thời tiết khắc nghiệt không tả nổi. Nhưng những cảm giác đó đã tan biến vào một buổi tối mùa mưa năm ấy.

    Có một tuần lễ nọ quả là một tuần lễ cực kỳ khó khăn tại trường, những bài kiểm tra những tiếng đồng hồ kéo dài lê thê đã làm cho tôi mệt nhoài cả người. Tôi thèm khát được đi về nhà càng sớm càng tốt để ngả lưng ngay trên giường và ngủ một giấc. Tôi cũng như mấy đứa trẻ khác cũng phải leo lên xe buýt để đi về nhà, ngồi trên xe buýt dõi mắt nhìn ra cửa sổ cho đỡ buồn cuối cùng nó cũng đậu lại và buông tụi tui xuống ở trạm gần nhứt cách nhà hai cây số như bao thường lệ, tôi bước xuống ra khỏi xe lê theo cái túi ba lô học trò mà đôi chân mệt nhừ không muốn bước đi dầu cho nữa bước về nhà.

    Bên lề con đường từ trạm xe buýt dẫn đến tận ngọn đồi là một cái hàng rào làm bằng gỗ và trên đó leo bò đủ mọi dây bông nhiều màu sắc khác nhau. Hằng ngày cái rào được phủ kính các loại dây leo nầy làm cho chúng tôi đỡ ngán vì dù sao đi nữa nó báo hiệu cho bọn nhóc chúng tôi biết “mình sắp đến nhà rồi”. Nhưng ban ngày nó thơ mộng bao nhiêu thì khi màn đêm buông xuống nó kỳ ảo bấy nhiêu vì có lời chép rằng nơi đây hồi trước có một trận đất lở làm nhiều người thiệt mạng và hàng rào nầy chính là ngôi mộ được xây dựng cho những oan hồn tử khí kia, chúng tôi ớn rợn người mỗi khi muốn trốn bố đi chơi hoặc hò hẹn ai đó vào ban đêm khuất mặt khuất mày.

    Vào một đêm nọ, tôi đi bộ men theo lối mòn trên dọc theo bờ rào thì một trận mưa phùn trút xuống. Và bao nhiêu hình ảnh kỳ quái xuất hiện trên bờ rào, chúng nhảy múa như thể mừng thấy tôi. Tôi dừng lại cất cặp sách vào trong cái bọc ni lông tránh khỏi ướt đột nhiên tôi chú ý thấy có cái gì đó kỳ kỳ, dường như nó có màu xám lờ lờ, nó cứ lúp la lúp ló trông như thể một con ma đang rình rập một “vong hồn đang còn sống chăng?” tôi sợ rú cả người. Cái hình thù màu xám nầy nó lướt đi lúc rõ lúc nhạt trên bờ rào nó đang hướng về ngôi nhà của chúng tôi. Tôi bèn đưa tay để làm dấu thánh giá xin thiên thần hộ mệnh “đưa con về nhà trong đêm tối mù mịt nầy một cách bình an, và xin đừng làm rách sách vở của con”. Nhưng linh cảm tôi mách bảo tôi rằng “đừng sợ”. Vừa đi vừa run cho đến khi ngôi nhà của tôi bắt đầu hiện ra trọn vẹn ở phía trước mặt. Thì cái bóng đen lù lù kia cũng xuất hiện. “ma!” tôi đưa tay dụi mắt nhìn cho kỹ “không”, đó chính là bố của tôi. Tôi vội vàng ôm lấy bố tôi trong bộ áo quần kaki cũ nát đang che chấn cho thân hình gầy guộc lo âu của bố.

    Từ thuở nhỏ cho đến khi chúng tôi ra trường đã ngót hơn một thập niên bố tôi đã canh chừng cho bọn nhỏ chúng tôi, trông coi chúng tôi không rời nữa bước, từ khi chúng tôi còn nhỏ đi lè tè dưới đất cho đến khi tôi cao lớn cho đến nỗi mà chính mắt tôi có thể nhìn thấy được phía trên của cái bờ rào cao vút ngày nào đó. à.Và hôm nay bờ rào vẫn còn đó vẫn đứng lặng yên đo,Ô vẫn hoa nở rộ đo,Ô vẫn con đường xưa đó, câu chuyện ma về cái bờ rào mà bố thường kể cho chúng tôi nghe là “bờ rào thứ hai” bố dùng nó để che chắn cho bầy con mọn không có mẹ cách chừng khi mặt trời tắt... mọi thứ hãy còn đó, nhưng cái bóng bên kia bờ rào đã từng đi theo chúng tôi không còn nữa vì bố đã khuất từ lâu.

    Nguyễn Thành Phong 

    Giám Truy Nã Tui hả

    Trời đất, truy nã tui

    Mèn ơi Ổng biết cười mấy cha ơi!

     

    "Lịnh truy nã" Lý Bảo Điền

    Mình lang thang trên mạng internet và cuối cùng tạo được cái ảnh vui nầy.

    Ý tưởng bắt nguồn từ ... cái lĩ khỉ của mình đưa đến bức ảnh kỳ khôi hết sức kỳ cục.

    Chắc quý vị cũng biết "Người bị đưa lên danh sách của cảnh sát trưởng CaoBồi Texas" nầy là ai rồi. Đó Chính là 'Liến Bảo Đỳ' 



    Ăn trộm zịt

    Chuyện ngắn ngủi của MT Đim hồi hôm nầy rũ nhỏ bạn đi ăn trộm zịt hàn sốm. 2 đứa bắt đượk mấy con zịt đem zìa định mần thịt làm món tiết kanh ăng thèm wé, ai dè đâu zịt bị bịnh H1N1 hết ráo. Sợ wá sán xớm bà ngoại kiu bưng zịt trả lại. Khổ thây, bọn xấu hằng xóm không chịu nhận, còn truy hô lên rằng bọn chúng tui dám đem zịt bịnh bỏ vô nhà của họ. Họ la làng wé trờ đã zậy còn kiu lính tớ bắt bọn nầy đi bắc bọn nầy đi đem thiu quỷ mấy con zịt đó, đả giậy kòn đóng thêm tiền fạt nửa vì dám "bưng" zịt bịnh đem lây cho ngừ ta. Đây là bài họk wý dá. Từ nai trở zìa xau không dám đi ăn trộm zịt nửa. Chắc chiển nghề đi ăn trộm bò xướn hơn./.

    Nói chuyện với tâu nhơn ngày đầu Kỷ Sửu

    (Phiếm luận của Nguyễn Thành Phong)

    Đầu năm nói chuyện với trâu, bà chuyện hối lộ ngày nay.
    Hối lộ: Một cụm từ, một hành vi đã từng xuất hiện từ khi có mặt con người trên trái đất. Tiền hối lộ là đồng tiền dễ xài nhứt, bởi kẻ "bị" nhận tiền đâu có phải đổ mồ hôi sôi nước mắt đâu mà sợ, của trên trời rơi xuống rất an toàn. Không bằng chứng .. không đóng thuế chỉ nhận và nhận mà thôi.
    Biết vậy, ông nội của tui lúc nào cũng mặc một bộ đồ bà-ba có cả thảy bốn cái túi bự chà bá lửa. hai cái đằng trước hai cái đằng sau lưng. Mỗi khi ra đồng là ổng mặc bộ đồ côm-lê nầy vào, hy vọng một ngày nào đó sẽ có người bỏ vô túi hằng triệu đôla chứ phải chơi.
    Há há, năm nầy qua năm khác, bán mặt cho đất bán lưng cho trời ông nội tui đợi hoài mà chả thấy có ma nào bỏ đồng Mỹ kim, Anh kim lớn bé vô túi hết.
    Tui buồn lòng chẳng hiểu ra sao bèn đến hỏi con trâu của tui đang nằm nghĩ trong bóng mát lúc nó đang nằm nhai lại mớ cỏ trong miệng. Tui bèn hỏi con trâu "Nè mầy Trâu tao không hiểu hối lộ là sao, mà sao ông của tao nói là sẽ có kẻ hối lộ ổng và sẽ có ai đó liều thân nhét tiền Mỹ kim, Anh kim vô túi của ổng, cho đến nay tao đâu có thấy ma nào hối lộ hết vậy mậy?".
    Con trâu nghe tui hỏi nó cười quá ể, cười lăn đùng ra cho đến độ va hàm răng vô gốc tre gãy mất mấy cái. Nó nói "Tao tưởng tao là thằng ngu nhứt trên đời rồi đó chứ, thành ngữ 'Ngu như trâu' mà bọn Con người tụi bây thường nói mỗi khi muốn ám chỉ kẻ nào đó chỉ 'biết sử dụng nguyên si khối óc mà Thượng Ðế ban cho không hề biết mài giũa, hôm nay tao thấy mầy là loại người đó. Quả thật mầy còn ngu hơn tao nữa. Nghe đây đồ cái con người ngu si đần độn kia. Muốn nhận hối lộ thì mầy phải làm quan, có quyền có chức mới có kẻ đến hối lộ Mỹ kim, Anh kim cho mầy, chứ cái thằng ông nội của mầy là nông dân quyền hành đâu không ai thèm đếm xỉa tới huống hồn gì mà hối lộ chứ hả. Chim nó cũng chẳng thèm ỉa cục cứt vô trong túi chứ đừng có mong chờ ai bỏ Mỹ kim, Anh kim vô trong đó."
    Tui nghe nói vậy bèn ngớ người ra làm con trâu hí hững nói tiếp "Mà mầy biết không tiền hối lộ là tiền dễ xài nhứt bởi nó có nguồn gốc đâu mà truy, chẳng lẽ quan nhận hối lộ dám đứng ra cho mầy chụp ảnh mà trên tay còn cầm sắp giấy bạc à. Mầy phải đi cửa sau, phải biết chuyển ngân, phải biến hoá giải hư thành thật, và thật thành hư như vậy quan mới dám nhận, nhận tiền hối lộ ra mặt thì chỉ có 'lạy ông tui ở bụi nầy' sao được mậy. Hiểu chưa đồ cái kẻ 'ngu hơn Trâu'?"
    Tui nghe con Trâu nhà mình nói vậy thấy chí lý quá, một hôm đem chuyện nầy học lại với thằng bạn thân cho vui. Bạn bè chơi với nhau được vài hôm thì nó xin được Ấn của nhà Vua rời khỏi An Nam rồi sang xứ Tây mất biệt luôn.
    Ngày qua ngày tui quên mất cái chuyện nầy, cứ ra đồng mà làm ruộng, thế rồi đùng một cái, hôm bữa nó về ghé thăm tui, câu đầu tiên nó chào "Cảm ơn, cảm ơn, ân nhân, ân nhân cứu mạng". Tui hết hồn như từ trên cây cao xiêng té xuống đất vậy. Tui hỏi "Bộ mầy khùng tới nơi hay sao mà nói nhảm vậy cái thằng cha nội?". Nó đáp "Tao mà không nhờ mầy kể câu chuyện 'Ngu hơn Trâu' của mầy thì giờ nầy làm gì có chuyện tao được ấn Vua cho đi Tây. "Thế rồi tui và nó quay ngược dòng thời gian và câu chuyện bắt đầu xuất hiện như vừa mới xãy ra.
    Mầy biết không! trước khi rời khỏi An Nam đi Tây, mầy phải khai lý lịch cá nhơn để làm thủ tục cấp giấy thông hành của nhà Vua. Khi mầy ra ngoài cửa quan đầu tiên, cửa quan xã để xin dấu ấn, họ nhận thấy 'có chuyện xài rồi' thì họ bắt đầu làm khó. Nào là khai chưa rõ, nào là ông nội của mầy sinh ngày chưa đúng nói chung vân vân và vân vân..., toàn là những chuyện bất trắc 'về làm lại' không hà! sau khi tao nghe câu chuyện của mầy, bữa sáng sớm hôm sau, cũng mấy cái tờ lý lịch đó tao đem ra trình cho Quan lớn nhưng lần nầy phía dưới mỗi từ khai tao đều có kèm theo một trăm ngàn đồng tờ giấy đỏ. Quan lớn thấy vậy cười với tao ký lia ký liạ, còn nói 'còn cái nào không đem cho anh chơi hết luôn, ngày mai anh còn phải về Huyện không rãnh đâu nhé'. Thế là tao thoát nạn, mầy thấy không. Ðồng tiền đi trước là đồng tiền khôn! là vậy đó. Chưa hết đâu mầy, khi tao về đến cổng hải quan, tao trình giấy thông hành đã từng có dấu ấn của Vua, quan ở cửa hải quan hỏi tao biết bao là điều dẫn đến bế tắt... tao mới nói với quan 'Dạ ông đưa cho em xem lại giấy thông hành, thế là tao dúi vào đó 5 Mỹ kim cho mỗi cái giấy thông hành, mầy biết không, chổ ngồi của quan kín lắm chỉ có mầy và quan biết thôi. Quan cầm ba giấy thông hành xem lại để xuống bàn, cái mặt bàn được thiết kê sâu lắm mầy có ngướng cổ cũng chẳng thấy mặt bàn, vả lại ở đây là phòng an ninh, không hề có ca-mê-ra quay, toàn là trống trơn trên trần, bọn nhà 'pấu' cũng chẳng phép nào lên đây được. Quan cầm 3 tờ thông hành của tao mặt tươi hẳn lên rồi nói, ở trời Tây vui chứ hả? tui bèn nói cho qua chuyện mang tính thủ tục và cũng 'đồng hành' với quan cho mọi người khỏi sinh nghi. Nghi cái gì ai cũng làm y chan như tao vậy đó mầy ơi .. . 'Cả hai đều có lợi' hết chứ. Mầy được quan cho qua Ải còn quan của nhà Vua được qua... 'chi'.. mỗi thông hành là 5 Mỹ kim mỗi ngày bao nhiêu đợt như vậy hả mậy? sướng quá còn gì. Tiền nầy chỉ có ông Trời và ông Trưởng biết thôi.. Ðó là chuyện nhỏ, còn chuyện lớn thì mầy cứ đó mà nhân lên gấp trăm gấp ngàn hoặc gấp triệu lần, lớn như cây cầu vừa bị gãy thì nhơn lên thành tỷ còn dốt nát thì đừng nhơn gì hết, cứ đứng đó như trời trồng người ta nói sao thì nghe vậy nhé. Sự thật đấy!."
    Tui nghe câu chuyện sao mà vòng vo tam quốc quá bèn thở phào. Ðúng con trâu còn khôn hơn con người của tui đầy ngu muội và dốt nát nầy. Tui viết tới đây mà vẫn chưa hiểu hết câu chuyện hy vọng đừng có ai ngô nghê như tui thì quả là xấu mặt xấu mỏ.
    Câu chuyện chưa dứt mà thằng bạn tui giựt mình nẩy người nó nói. "Mầy nghe rồi bỏ ngoài tai, chứ kể đi kể lại là tao toi mạng đấy nhé."
    Tui an ủi thằng bạn của mình "Xin đừng sợ ở đời muôn sự của chung chỉ có... hối lộ là của riêng thôi cha nội, há há".
    Tui nhớ hoài lời dạy con Trâu của tui rằng trên đời nầy ai cũng biết hết, duy có điều có kẻ biết mà không muốn nghe vì nghe là bất lợi, có kẻ biết mà dám bầy tỏ vì bức xúc trong lòng. Con Trâu của tui còn trích dẫn lời của Ðức Khổng Tử nói rằng "Nói đúng lời mà Không đúng Người là mất lời. Nói đúng người mà không đúng lời là mất người".
    Tui bèn 'nhả đạn phản pháo' với con trâu của tui cho vui rằng "Nói đúng lời mà không đúng người là .... mất mạng trâu ơi!".
    Tui là kẻ khù khờ nói bâng quơ chút chút cho vui, quý vị nào đọc phải thấy bài viết nầy quá ngô nghê thì chớ có chê trách tui là kẻ ngổn ngáo nhé. Ðôi khi con Trâu còn biết nhận diện vấn đề, còn con Người thì KHÔNG . "Ngu si đần độn phi tâm lời" là vậy đó.

    Tên Trộm

    (Truyện Ngắn Của  NguyễnThànhPhong)
    Nói tới ông Tám vườn cau, người dân ở khu vực Cầu Cụt, Nhị Bình Hốc môn ai cũng ngán. Là một quan chức ấp và cũng là chủ một khu vườn rộng lớn, quanh năm cây trái um tùm xum xuê, mùa thuận cũng như mùa nghịch.
    Vào những tháng cuối năm, ai cũng ‘chạy nước rút’ cho mấy ngày tết. kẻ giàu thì lo chuẩn bị từ xa để ăn tết lớn, cho chu đáo chuyện lễ nghĩa. Người bình dân thì cận tết mới lo. Còn kẻ nghèo hèn thì dịp tết là một nỗi lo sợ, bởi trong năm làm được đồng nào thì ‘xào’ đồng nấy, dịp tết ai thuê ai mướn thì tiền đâu mà mua gạo đắp đổi, đối với họ chỉ còn cách đi…ăn trộm cái cho xong, và điều nầy làm ông Tám ghét nhứt hạng.
    Đêm nào ông cũng rình rập ‘bọn xấu’ mãi cho tới nửa đêm mới về nhà ngã lưng, nhưng rồi ngày nào ông cũng phát hiện ra có kẻ vào trộm vườn ông hái cắp trái cây, khi thì vài buồng chuối khi thì vài muôn cau. Ông Tám tức tối muốn điên lên. Ông lẩm bẩm ‘tổ cha mầy, bọn cô hồn các đản cúng vài ba nắm cơm với muối là xong còn bọn nầy biết sao, tao mà bắt được mầy là tao đập cho mầy một trận có nước mà gãy lưng”.Tết càng đến gần, ông Tám càng bận bịu việc trong lẫn việc ngoài vườn, bọn trộm trạo càng hoành hành vì nghèo túng quá, làm ông tức mỗI lúc một nhiều hơn. Ông nói ‘cá lóc tróc một vảy không sao, đằng nầy tróc hết cả lưng còn gì’, càng biện minh cho ông, ông càng thù oán bọn trộm vườn ông ông bấy nhiêu.
    Bị đánh cắp nhiều lần ông sinh nghi’làm sao chúng biết được cây cau nào có buồng sai, sắp dầy mà bẽ?
    Bị đánh cắp nhiều lần ông sinh nghi “làm sao chúng biết được cây cau nào có buồng sai, sắp dầy mà bẻ? ban ngày trong vườn đã tối ban đêm lại còn tối hơn thì làm sao chúng đóan được, chỉ có cách là ban ngày chúng làm dấu để ban đêm mò vô mà bẻ trộm”. Quà là không trật chút nào, ông phát hiện ra một số cây cau có trét sình ở gốc thì trên ngọn tòan là cây có buồng sai, sắp dầy. Thế rồi đêm hôm đó…, đêm hôm đó….
    Còn nhớ đêm hôm đó là đêm 23 âm lịch. Trời đất tối tăm như mực, trong vườn trời còn tối hơn biết chừng nào. Ông Tám cẩn thận mặc nguyên một bộ đồ đen, tay lườm lườm cái mác nhọn hoắc, bén sắc lẻm trên tay. Đây là con dao có cáng dài bằng một sải tay, trên đầu là một lưỡi dao nhọn có hình thù gần giống như chiếc lá, ông lần mò đến cây cao có dấu hiệu khả nghi. Ông ngồI bất động trong đêm khuya khoắc, một mình trong bụi dứa để mặc cho muỗi mòng nó cắn, ông ngồi im như một bức tượng hằng mấy giờ liền mà chẳng thấy gì trong bóng đêm tĩnh mịt, thật là chán nản, ông định vói tay lấy bịch thuốc rê quấn một điếu thì kìa … trước mặt ông lúp ló hai cái bóng đen, bọn xấu xuất hiện đây rồi, chúng đi lom khom chân bước cao để tránh đạp phải lá cây gây tiếng động rào rạc, chúng tiến thẳng về hướng ông, rồi ngừng lại lấy tay vò gốc cây cau, chúng rù rì gì đó bên tai nhau rồi một trong hai biến mất.
    Hai tên trộm thiệt rồi! ông Tám run người lên, miệng mồm của ông nước bọt không nấu mà nó cứ sô sòng sọc. Ông quan sát thật kỹ thằng ở lại, nó cuối người xuống tròng chiếc nài vào chân, hai tay vòng ôm lấy cây cau nhẹ nhàng thót lên từng bước, từng bước rồi khuất trong tầm lá thấp bị che kín hơn phân nửa bên dưới của cây cau. Lật đật ông bò đến gốc cây cau nầy rồi cắm ngược cái mác xuống đất, cái cáng vùi xuống đất, lưỡi mác chĩa nhọn lên trời, ngay cái chổ mà tên trộm vừa leo lên, ông vội vàng bò nhanh về chổ cũ ẩn nấp quan sát, không dầy bốn phút sau thằng ăn trộm bẻ được buồng cau, vắt bên cánh tay phải, rồi vội vã tuột xuống, nó tuột xuống từng chặng, từng chặng cuối cùng gần cách mặt đất hơn một mét nó nhảy ngược xuống. Ông Tám quan sát từng động tác “xẹc … ự!” rồi, nó ngồi ngay trên lưỡi mác rồi, Ông Tám nghe nó rên một tiếng “ư” rồi hai tiếng “ư .. ư” nó lay hoay vài vòng trên cái mác rồi gục đầu vào gốc cây cau, bất động. Khỏang năm phút sau, có một bóng đen nữa xuất hiện, có lẽ là bạn của nó hồi nảy, đến rờ vai nó “mầy làm gì mà ngồi đây, vác buồng cau chạy theo tao”. Nó mò mẫm thằng bạn, rồi thốt lên :mầy chết rồi sao? Trời!” . Nó xoay lưng khom người lại, hai tay nó ôm lấy hai bàn tay thằng bạn nó quàng qua vai kéo về phía trước ngực, nó cố gượng người đứng dậy mấy lần để cõng thằng bạn lên, nhưng dường như có cái gì ở dưới đất níu lại, nó cố gắn lắm và lần nầy nó mới “nhổ” thằng bạn nó lên được rồi. Cái bóng đen nầy cõng cái bóng đen kia lom khom, lê lết rồi biến mất trong đám lá đen sừng sửng ngay phía trước mặt ông .
    Vào giấc trưa ngày 26 âm lịch, trờI khá nắng, trong vườn và trong sân lốm đốm bóng râm in dưới đất, gió thổI ròa rào trong không khí tĩnh lặng của khu vườn thật là dịu mát và bình yên, bà Tám hai tay bưng cái dần nhỏ đãi thóc nấu cơm, trong không khí thanh vắng, bà nghe có tiếng lạ, hình như là tiếng rên khe khẻ của ai đó “hư .. hư .. hư “ bà Tám kéo cặp kiếng lão xuống chóp mũi để quan sát bằng mắt thật và ngay ở đằng kia là một người đàn ông đang đi từng bước tiến sâu vào nhà của bà, người đàn ông xanh xao tìu tụy, mặt không còn một chút máu, ông ấy đi trong tư thế cuối người xuống khòm về phía trước, vừa đi vừa rên khe khẻ “ư .. ư .. ư.., thương con với bà Tám ơi, đói quá .. vợ con đau bụng chuyển dạ sắp sinh con ..” bà Tám bật dậy “ vô đây .. vợ con đang ở đâu … !” bà chưa kịp hỏi xong thì người đàn ông kia xoay người, bà Tám nhìn thấy mà hãi hùng, ở dưới đít của người đàn ông đang kêu cứu kia máu đang chảy ròng ròng, hình như có cái cáng dao đâm sâu vào đit nó, bà nhìn kỹ “cái mác của mình” bà thét lên, “ông ơi ra coi nè” ông Tám chạy ra ôm lấy bà Tám tay chân run rẩy miệng nói ấp a ấp úng cái gì không nên lời, chỉ trừ mấy chữ “cái.. cái..mác của mình đâu ông?” Ông Tám biết có chuyện chẳng lành vội vả ôm bà Tám vô nhà thì thào cái gì đó lâu lắm, đọan sau đó hai người đóng cửa lại “ầm, ầm”. Không quá nửa giờ đồng hồ sau, bà Tám bước ra ngoài sân, tay cầm bó nhang nghi ngút khói mà vái lạy lia lịa miệng lẩm bẩm “bà Tám thương con, thương con”. Bà đóng cửa trước lại rồi ra đằng sau giếng múc gáo nước rửa mặt, và kìa .. .. nó .. nó .. nữa kìa. Bà Tám định mở miệng an ủi thì người đàn ông kia nói “vợ ..của con … đẻ .. khó … … nó … chết rồi … mẹ ơi….” Rồi người đàn ông nầy biến mất.
    Mấy ngày sau đó, người ta truy hô lên là trong làng gần cây Cầu Cụt có một xác chết, nhà chức trách có mặt tại chổ, họ phát hiện ra nạn nhân bị một con dao có cái cáng dài đâm sâu từ hậu môn lên đến tận cổ, đã chết cách đó gần bốn ngày. Dân làng xúm xít xa gần chạy đến nhận diện, hóa ra đây chính là ông Nghèo, chồng của bà Khó, người ta bèn đến báo tin cho người đàn bà xấu số nầy, đến nhà người ta phát hiện ra bà Khó cũng đã chết lúc đang trong tình trạng sinh con. Trước cảnh khốn cùng, nhà chức trách địa phương ra ý chỉ kêu gọi người dân đứng ra mai táng cho gia đình tội nghiệp nầy. Người đứng đầu kêu gọi chính là ông Lên Văn Tám, người giàu nhứt vùng Cầu Cụt nầy đứng ra điều khiển.
    Ngày 30 tết, con cái về tề tụ khắp nơi để thăm viếng, nhưng ông Tám vẫn không vui lắm. Hôm sau Mùng Một tết, thằng con trưởng đứng ra thay mặt anh em nói lời đầu xuân “Con đại diện cho năm anh em con cầu chúc bố mẹ một năm mới bình an, sống thọ với con cái, năm anh em trai chúng con xin quỳ lạy bố mẹ một lạy năm mới đầy lòng biết ơn vì đã sinh thành ra chúng con, dạy chúng con nên người”. Tiếng pháo nổ dòn giòn giã, xua tan mọi thứ, ông Tám nở nụ cười héo hon vì chính ông biết rằng ông có cả thảy sáu người con, người con gái bị đẻ khó mà chết kia chính là giọt máu thật của ông, đứa con rơi của ông, kẻ trộm mà ông giết hại kia là thằng rể của ông nó nghèo quá, vì thương vợ cảnh nghèo túng, vì tết đến .. . mà sanh ra cảnh trộm cắp rồi chết một cách tức tưởi.
    *nguyễnthànhphong*
    Câu chuyện trên đây mặc dù đã xãy ra hơn nửa thế kỷ rồi nhưng chúng tôi, người viết bài nầy, đã đổi tên của các nhân vật trong truyện vì tính an nguy cho người cầm bút và cũng lắm điều tế nhị, vì dẫu gì quý vị, những người hậu duệ của “ông Tám” không muốn nhắc lại cảnh đau lòng của quá khứ vốn một thời không hay.

    Con điên

    Con điên

    (Truyện ngắn của Nguyễn Thành Phong)
    Cái nắng chói chang chiếu xuống miếng ruộng nước lấp xấp rồi dội ngược trở lại làm chói cả mắt. Một lũ con gái lúi húi xúm xít chui vô lùm tre giành nhau cái ca nước múc lấy múc để mấy giọt nước mát uống nhanh cho đỡ khát. Ngoài trời, hãy còn đó một thửa ruộng chưa kịp cấy xong. Bọn con gái cởi nón lá quạt sành sạch, mồ hôi nhễ nhãi chảy dài trên má, từ dưới bàn chân leo lên đến đầu gối sình bùn dính lem luốc bám lấy đôi chân trần trắng toát thay cho cái ống quần vo lên tới đầu gối. Con Thương đang uống ừng ực cái ca nước lạnh chưa hết thì nó nghe má nó gọi.
    “Thương ơi dzô đây má nói nầy nghe nè!” cả lũ con gái sình bùn nhao nhao xô lấn chạy dzô xem coi má con Thương nói cái gì. Bỏ mặc cho mảnh ruộng vẫn còn đôi hàng lúa đang cấy dang dở.
    “Hí hí tao xí được chạy trước.”
    Lũ con gái giành nhau mà chạy ưỡn mình qua ưỡn mình lại, không phải vì lũ nó đang làm dáng làm điệu gì, mà bởi cái bờ ruộng nó mỏng quá, chạy không khéo là té ụp mặt xuống sình. Chúng chạy nối đuôi nhau như mấy trò biểu diễn của các nghệ sĩ đi trên dây lấy thăng bằng.
    Cả lũ dừng lại trước lùm tre che chắn trước lối dzô nhà, không đứa nào hé miệng nói gì, chúng quan sát ngôi nhà của con Thương, còn con Thương thì ngồi xuống dõi mắt dòm dzô coi. Cả lũ con gái tuổi mơn mởn vừa con nít vừa người lớn nầy lúp la lúp ló ngó dòm, nó ngó dzô ngôi nhà mà không đứa nào dám dzô trước. Trước sân xe cúp, xe dream dựng láng linh bừa bãi, chắc là nhà có khách lạ rồi. Con gái mình mẫy dính sình đất lem luốc lại càng e ngại đi đứng trước mặt kẻ lạ.
    Má con Thương bước ra khỏi cái cửa giữa, ngoắc lấy bọn con gái dzô làm lũ chúng tản ra như tổ ong.
    “Thương ơi Dzô má biểu nè.”
    Má nó gọi nó, làm một dọc con gái nối đôi dzô coi chuyện gì, trước mặt bọn con gái là một nhóm người ăn mặc sang trọng, trong đó nổi rỏ nhứt là một phụ nữ mập tròn căng da, mắt hơi heo một chút, hai gò má đánh phấn trắng phếu, môi đỏ ao, ăn ăn nói nói, lời ăn tiếng nói nghe rất ngọt ngào. Bà quay nhìn kỹ bé Thương từ đầu đến đít, rồi nói với má “nó con gái của bà đẹp quá, chân lấm tay bùn như vầy uổng quá, thôi nghe lời tui cho đời bớt khổ, qua bển rồi bà sẽ thấy.”
    ***
    Sau cái ngày đó, con Thương dường như ít nói bởi bước ngoặc cuộc đời bắt đầu thay đổi nhiều. Người ta làm mai làm mối cho má của Thương để gả bé Thương cho một ông chồng Đài Loan. Đổi đời.
    Bé Thương nhiều lần khóc lấy một mình. Nó mới 18 tuổi, chưa tròn, chưa hiểu được thân xác mình là con nít hay là con gái lớn khôn. Chỉ biết rằng sau những giờ tan học là Thương về nhà phụ má làm mấy công việc đồng án, hôm thì lúa, hôm thì khoai đậu, và hôm thì mò ốc bắt cua trên vùng ruộng lúa hiền hòa của miền đất Long An. Thương đã từng sống bên mẹ một mình, bởi Ba của Thương đã khuất khi Thương vừa tròn bốn tháng còn nằm trong bụng mẹ…
    ***
    Hôm nay, tại nhà hàng Sinh Đôi quận 10 Sài Gòn, đòan người kéo nhau dự tiệc cưới của cô gái miền quê tên Thương và chàng rể tên Kim người Đài Loan. Đám cưới của bé Thương là đám cưới lớn nhứt làng bởi bên đàn gái có ai đâu nên gia đình mời hết xóm giềng đi dự một thể cho dzui. Bên đàn trai cũng không vừa họ mời tòan là những nhân vật đâu đâu xì xào tiếng Đài không ai hiểu, và bé Thương đã đi lấy chồng xa từ dạo đó….
    ***
    Chiếc máy bay của quốc gia hàng không Việtnam cất cánh khỏi vùng trời Tân Sơn Nhất hướng đến nơi xa xôi: Đài Loan. Không ngờ lần đó lại là lần tiễn chân vĩnh viễn người con gái tên Thương. Nhóm con gái cấy lúa đi chân đất thiệt thà, lũ bạn của Thương ngày nào, giờ đây đã khóc ráo nước mắt trước cảnh ‘về nhà chồng’ của người bạn gái quê mùa hiền lành của họ.
    ***
    Nhiều tháng trời ròng rã trôi qua, người mẹ bật tin con, cô con gái duy nhứt, rứt ruột của lòng mình, đã ra đi về nhà chồng, bà mòn mỏi đợi tin con từ Đài loan từ cái ngày ấy cho đến nay.. Người đàn bà góa bụa, buồn không siết, nổi đau trước đây là cảnh mất chồng, nổi đau đó chưa bình phục thì cảnh mất con tiếp theo. Nhiều đêm bà tự trách phận một mình là vì sao bà lại nhẹ dạ đến như vậy, vì sao bà lại quyết định một cách vội vã như vậy, vì sao khi yêu, bà được yêu lấy người con trai mà bà hòan tòan được quyền chọn lựa, đó là ba của bé Thương người chồng của bà, bà chọn chồng là do tình yêu thật của bà đã nẩy nở. Nay sao bà đành đọan cướp lấy quyền yêu của con gái mình như vậy, nhẫn tâm quá!, bà tự trách móc mình trước bàn thờ chồng. nhiều lần bà đốt nhang trước ảnh người chồng quá cố để xin lỗi ông mà tha thứ cho bà vì bà đã quyết định mọi sự nên mới sinh ra sự thể thế nầy cho con.
    ***
    Vào một đêm lúc bà đang ngủ, một ông hàng xóm gõ cửa nhà, ông ấy vừa mừng vừa run vừa kêu ..
    “Bà Bẩy ơi, con Thương, con Thương … con bà, nó gọi dzìa nè”
    Người đàn bà dường như sống lại, bà bỏ chạy qua nhà ông hàng xóm để nghe điện thoại, mặc cho cánh cửa nhà vẫn còn mở. Từ đầu dây bên kia bà nghe rỏ mồn một tiếng con gái của bà: bé Thương. Nó nức nở khóc
    “má ơi khổ quá má ơi, con bị làm đĩ rồi, ông Kim đã bán con cho họ rồi sau mấy đêm làm vợ của ổng. Khổ quá má ơi.”
    Nó thút thít vừa khóc vừa nói..
    “Hiện con đã thoát khỏi chổ nầy rồi, con được một người đàn ông cứu giúp con.”
    ***
    Người đàn bà góa bụa như trên trời rớt xuống đất, khi tiếng nói của đứa con bị đứt quãng rồi tắt hẳn. Bà quỵ xuống trong đêm.
    Ông Ba hàng xóm nổi đèn nổi đóm gọi nhau ôm sòm, ông kêu mọi người trong xóm thức dậy phụ ông đỡ lấy người đàn bà đau yếu nầy, dìu nhau về nhà đánh dầu lưng, cạo gió cho bà.
    ***
    Hai hôm sau, cũng vào lúc nửa đêm ông Ba hàng xóm lại gọi tiếp cho bà, và lần nầy ông kêu thêm một số người khác đến nghe bé Thương nói chuyện. Từ đầu dây bên kia bé Thương nói vắn tắt với má của nó.
    “Má ơi con đã trả hết nợ cho chủ chứa rồi, hai ngày nữa con về tới nhà má nhớ rước con về nhe má.”
    Đó là tất cả những gì hàng xóm nghe được, họ mừng dzô cùng. Người đàn bà, má của bé Thương như tìm lại cảnh đời bị đánh mất. Bà vui dzô cùng. Hết cả xóm đêm hôm đó không ai ngủ được. Họ mừng.
    ***
    Hơn ba tháng trời trôi qua từ ngày Thương trở về, dường như nó không còn bình thường được nữa. Có thể nó sợ, sợ quá vì cái chốn tội lỗi kia. Ngày nào nó cũng tiếp tòan là những thứ đàn ông bệnh họan. Tòan là những thứ cuộc đời làm con gái chưa hề một lần dám nghĩ đến. Nó bỏ ăn, bỏ ngủ, dì Bẩy lúc nào cũng tất bật vì con. Bà dường như không hề tỏ ra bực bội nào, dường như trong chuyện nầy bà muốn nói rằng “lỗi tại má mà ra” bà làm hết mọi sự để chuộc lấy sai lầm của mình.
    Bé thương mỗi lúc một lẩn, dường như những mãng ngày đau đớn về mặt thể xác lẫn tâm hồn kia đã trở thành một căn bệnh trong thân xác và ý tưởng của nó, tất cả trở thành một căn bệnh thiệt rồi, và nay căn bệnh kia đã di căn và biến bé Thương thành …. con điên, một người đàn bà điên lọan thật rồi!.
    ***
    Ngày nào nó cũng chửi, chửi vu vơ làm cho hàng xóm không ai ngon giấc được với nó. Khi nó tỉnh, nó vẫn phụ má nó lặt rau, nấu cơm, làm cá bình thường. Có lần nớ lại cảnh xưa, nó hỏi má nó “má ơi đám ruộng kia cấy xong chưa hả má?”, câu hỏi ngây dại đã làm cho bà đau xót vô cùng…Có lẽ, miếng ruộng hãy còn dang dở kia cũng đồng nghĩa với tuổi đời con gái mới lớn, hãy còn dang dở ..con của bà, và bà đã khóc. Nhưng khi nó lên cơn dại mọi sự trước mặt nó là con số không, không còn biết, không còn nghe , không còn nói ra những lời nói nào phải, tất cả đều không.
    Ban đêm nó ngồi viết viết cái gì đó trong buồng riêng của nó, viết rồi lại cất. cất rồi lại lấy ra viết tiếp.
    ***
    Hai năm trôi qua, người đàn bà bán lần, bán lần các thửa ruộng để chữa bệnh cho con, bác sĩ Thái gần bịnh viện Chợ rẫy nói rằng nếu gia đình duy trì đầy đủ liều thuốc cho nó uống theo toa thì sẽ hết thôi. Khổ thay có bữa thì bé Thương uống có bữa thì không. Nó đã điên thật rồi còn gì.
    Mảnh ruộng nhà càng lúc càng nhỏ lại dần vì má của Thương bán đi mà chạy thuốc và chạy ăn.
    … Và … hôm đó là ngày tàn của người phụ nữ bởi chiếc tủ thờ, một báu vật duy nhứt của bà cũng phải ra đi…
    ***
    Hôm nay, hai mẹ con, một người mẹ tìu tụy và đứa con điên lọan đã dọn nhà về An Điền Bến Cát để sống những ngày còn lại. Bà đã tá túc với ông anh một người đàn ông cao tuổi, một thương phế binh ngày trước, ông chỉ còn lại một chân, sống một mình. Ông anh thứ ba của bà sống độc thân, trên một mảnh ruộng trũng với hai con bò. Ông nghèo nhưng nghĩ rằng thôi “lá rách đùm lá nát, biết nói sao.”
    ***
    An điền, nơi đây cuộc sống miền quê yên tĩnh ít nhiều đã làm vơi đi cơn khùng cơn dại của bé Thương, nó bớt chửi, nhưng đêm đêm lại thức khuya nó ngồi vẽ vẽ viết viết cái gì đó trong quyển nhựt ký ngoằn ngèo bậy bạ của cái thế giới và ngôn ngữ của kẻ điên, không ai biết nó viết gì ngoài hai chữ “nó điên”.
    ***
    Ba đêm qua là ba đêm mất ngủ của hai anh em già ở vùng quê hẻo lánh nầy, và đêm nay là đêm bình yên nhứt của họ, bởi bé Thương ngủ ngon giấc.
    Sáng sớm khi trời đất còn nhá nhem, cũng là lúc nồi cháo trắng được nấu chín, má của bé Thương rón rén vào buồng của cô con gái mình, bà đi nhè nhẹ, vén màng dòm dzô xem đứa con gái của bà đang ngon giấc, bà mừng lắm, trong lúc bà nở một nụ cười hiền hậu trên khuôn mặt khắc khổ thì dưới chân bà một đàn kiến đất đeo cắn lấy cắn để, bà giũ lia giũ lịa, đàn kiến kia đang nối đuôi nhau chui vô mùng bé Thương, bà nhìn kỹ và trước mặt bà bé Thương đã …. chết từ lúc nửa đêm qua.
    ***
    Gần một tuần lễ trôi qua, mẹ bé Thương và người anh của bà phần thì buồn bả , phần thì mệt mỏi vì phải lo đám tang và hậu sự.
    Hôm nay, trong lúc dọn dẹp cái bàn thờ Phật bên trong buồng của bé Thương, một cái gì đó rơi xuống đất. Cuối người xuống lượm lên, bà nhìn ra đây chính là cuốn nhựt ký cuộc đời của con gái bà, cô con gái miền quê tên Nguyễn Thị Nhớ Thương, mà chồng bà đã đặt lúc còn trong bụng của bà. Bà lật ra từng trang từng trang đầu tất cả đều ngoạt ngoẹt, nhưng rồi có đọan bà thấy có nhiều nét chữ đọc được…
    “ má ơi, con là Nguyễn Thị Nhớ Thương nè, con của má đó, con bị bịnh quá má ơi. Con được một người đàn ông giả dạng khách làng chơi cứu con sống. Ông ấy tốt. Con bị bịnh Siđa rồi. Con có để dành 100 nhân dân tệ cho má, tiền của người đàn ông cứu thoát con, con để dưới cái gối nầy, nhe má!…”
    ***
    Mấy dòng chữ vừa dứt đọan, trước mắt người đàn bà, mẹ bé Thương, một màu đen kịt đã phủ xuống trước mặt, hai bàn tay gầy guộc của người đàn bà giơ ra tìm cái gì đó, tìm cái gì đó, để bám víu trước mặt, lay hoay rồi người đàn bà ngã quỵ./.
    NguyễnThànhPhong

    Nước Mỹ Lạnh Lùng

    Nước Mỹ Lạnh lùng.
    Hôm đó, vào một buổi sáng lạnh giá của tháng mười Hai tại Houston, tiểu bang Taxes Hoa Kỳ, thằng nhóc 12 tuổi con nhà Eddie Evan đã hối hả chạy ra khỏi nhà để đón kịp chiếc xe buýt đi tới trường. Vì quá vội vã, thằng nhóc chi kịp khoác trên mình duy nhứt một chiếc áo sơ mi tay dài. Chạy được vài mươi bước, cảm thấy trời rét buốt không thể chịu nổi, nên thằng nhóc đành phải quay ngay về nhà, kịp vớ lấy chiếc áo khoát và vội vàng mặc ngay rồi phóng một mạch trở ra trạm xe buýt. Trong lúc bước vào lớp học thằng nhóc nhớ ra rằng trong túi của chiếc áo khoác nầy hãy còn một con dao xếp có lưỡi dài 3 inch, đây là con dao mà cậu bé đã từng mang theo trong lần đi cắm trại Hướng Đạo sinh cách nây mấy hôm.
    Sau khi hỏi ý kiến một người bạn trong lớp học rằng mình phải làm gì với con dao nầy vì đã lỡ mang vào trường, lay hoay mãi cuối cùng thằng nhóc con nhà Eddie quyết định cất giấu con dao trong ngăn tủ của mình, nghĩ rằng sau giờ tan học sẽ mang dao về nhà. Nhưng sự thể đã trở nên chẳng đơn giản chút nào, khi một cậu học trò cùng lớp phát hiện con dao trong lúc thằng nhóc con nhà Eddie đem cất trong ngăn học. Chúng báo cho cô giáo biết và các viên chức học đường đã tức tốc gọi ngay cho cảnh sát, đề phòng trước khi có những rủi ro có thể xãy ra trong lớp. Không ngờ giây phút nầy đã khiến cuộc đời của một đứa bé ngoan hiền xuất sắc trong lớp trở thành “một kẻ nguy hiểm” không hơn không kém.
    Chiều hôm đó, cảnh sát đã có lệnh bắt giữ khẩn cấp thằng nhóc con nhà Eddie và tống nó vào một trại cải huấn dành cho lứa tuổi vị thành niên. Cha của cậu bé 12 tuổi nầy đã có cuộc tiếp xúc với các ký giả và nói rằng “Đây là một cú tát rất mạnh vào đầu tôi, vào cuộc sống của gia đình chúng tôi từ khi cảnh sát đọc lệnh bắt giữ thằng nhóc đưa vào trại cải huấn dành cho lứa tuổi vị thành niên nầy.”
    Thằng nhóc bị câu lưu 45 ngày không được đến trường học sau đó hồ sơ học sinh của thằng nhóc 12 tuổi nầy bị chuyển đến trường học dành cho các trẻ em vị thành niên phạm pháp. Ông bố Evan cho biết mặc dầu trại nầy có tên là trại cải huấn vị thành niên nhưng thật ra đây chính là một ‘boot camp’ tức là trại giam ‘giầy ống bốt-đồ-sô’. Các em ở đây thường ‘ăn’ giầy bốt-đồ-sô của quản giáo. Một nơi giam giữ nghiệt ngã. Theo nhận định từ gia đình và bè bạn trong lớp, cậu bé 12 tuổi nầy học hành rất chăm ngoan hiền lành, là một thành viên đứng đầu trong một hội thiếu niên trong một nhóm thiếu nhi Thánh Thể của họ đạo, thằng nhóc nầy cũng là người đứng đầu trong nhóm Hướng Đạo sinh đồng trang lứa.
    Gia đình nhà Eddie Evans cho biết cậu con trai của họ đã rơi vào tình trạng khủng hoảng trầm trọng, bởi em sinh ra và lớn lên trong một gia đình nề nếp chưa hề lớn tiếng hiếp đáp ai. Nhiều lần cậu bé 12 tuổi nầy đã tìm cách tự tử để kết liễu đời mình ngay trong trại cải huấn.
    Hiện nay, một số nhà giáo dục trong trường đã tắc lưỡi nói rằng phải chi họ đừng quá nóng vội trước hành động gọi điện thoại cho các nhà chức trách; phải chi họ có một cuộc tiếp xúc đầy tình người với cậu học trò nầy trước để tìm hiểu rộng hơn, sâu hơn một chút, tìm hiểu vì sao con dao lại xuất hiện trong túi áo và mục đích của con dao nầy đem vào trường để làm gì … nhiều nhà giáo trầm tỉnh cho hay đó chính là một hành động giáo dục của một con người bình thường với nhau, họ tỏ ra hối tiếc rằng vì sao trong một môi trường giáo dục mà họ lại quên đi tính giáo dục và tình yêu thương nhau như vậy./.

    Con vịt xiêm

    .

    Đang mơ màng mộng mị trong giấc ngủ chập chờn trên chiếc võng mắc sau vườn dưới
    tàng lá mát, một tiếng “ầm” đã làm tan biến giấc mộng xanh của tôi. Từ đầu khu vườn xa tít đằng kia tôi còn nghe rõ những tiếng ầm ầm tiếp theo, như ai đó dùng chiếc vồ thật to đập mạnh xuống mặt nước tung tóe. Vài phút sau thằng nhóc 5 tuổi vừa chạy vừa kêu “ba ơi có con vịt của ai đáp xuống ao nhà mình nó ăn hết cá rồi” vừa nói vừa nắm lấy tay tôi kéo về hướng đầu vườn bên kia. Tôi cười thầm rằng “có cá ăn nó chứ dễ gì nó ăn cá.” Bầy cá Tai-tượng nầy có tuổi đời ít nhứt cũng khỏang 5 năm, nó dữ vô cùng ai mà dám ăn thịt chúng.



    Trước mặt hai tía con tui, đúng là con vịt Xiêm “đực” bự tổ bố nó đang thục đầu xuống đám bùn mò cá, đít chỏng lên trời quọ quẹ cái đuôi. Hai tía con chưa hết ngỡ ngàng thì con dzịt “nhổ” cái đầu đang cắm sâu xuống đáy bùn lên ngó nhìn hai cha con chúng tôi tỉnh bơ. Song, nó bơi thật mạnh lấy trớn rồi phóng một cái vù lên bờ, vỗ cánh bành bạch, trông chẳng biết sợ ai, dường như đất trời nầy là của nó. Nó cắm đầu chảy một mạch đến ngay cái thau cám để dưới gốc dâu xúc lấy xúc để thức ăn của mấy con gà. Vài phút sau sạch bách hết cái thau cám trộn chuối bằm nhuyễn.


    Mấy lần rồi hai tía con dùng chổi quét chuồng heo dí đuổi con vịt nầy cho nó bay về nhà chủ của nó chứ để mang tiếng mình là kẻ trộm, nó lì vô cùng chẳng những không chịu bỏ đi mà còn dí thằng nhóc 5 tuổi đá lung tung, dữ thật. Nghĩ thấy cũng lạ, khu nhà của tía con tui được bao bọc bởi khu rừng cây ăn trái rậm rạp rộng lớn như vậy, không biết từ đâu lại có con vịt lạc loài bỏ xứ bay về đây. Lì quá đuổi hoài không đi, thôi thì của trời cho mình nuôi luôn cũng được, hai vợ chồng tui nghĩ như vậy.
    ….
    Đến nay đã hơn một tuần lễ trôi qua, vợ chồng con cái trong nhà dường như đã thấm mệt, sáng nào con vợ của tui cũng phải thức dậy xắt chuối cây trộn cám cho đàn gà một trống ba mái và con vịt Sim đực nầy ăn. Chúng tôi có cảm tưởng rằng con vịt nầy nó ăn gấp ba lần so với con heo nái là ít. Nó ăn kinh khủng khiếp, không đuổi thì nó ăn, mà đuổi nó thì nó đá, lưu manh kinh khủng thật. Mỗi lần cho vịt gà ăn là mỗi lần tui cất lên giọng hát khàn khàn như vịt đực cho con vợ tui nó nghe “Từ ngày có em dzìa là nhà mình rợp bóng trăng thề” … con vợ tui nghe giọng hát chế diễu nó tức quá thét lên “tai họa cho có chứ bóng trăng thề trăng thiết gì”. Tui ôm bụng cười bò lăn ra đất.
    Còn cái ‘thằng dzịt đực’ kia thì ngóng cổ chờ ăn cám chuối chẳng màn đến cảnh đời thường của ai. Coi mà tức ớn không.

    Tơi bời hoa lá sau một tháng ròng rã trôi qua, gia đình tui hết siết, bởi con vịt nó ăn quá cỡ
    thợ mộc. Tui bèn gọi thằng Từ, bạn thân ở cuối đầu ngỏ lên bắt con vịt về làm thịt ăn cho xong, nhà nó đông con, nheo nhóc con vịt nầy nếu kho mặn cả nhà ăn một tuần vẫn không hết chớ phải chuyện chơi.

    Tôi nhớ rất rỏ hôm đó là trưa ngày thứ Sáu, nó và tui trầy da tróc vẩy mới bắt được con vịt nầy, nó mừng lắm cám ơn lia lịa rồi nói “thôi, của trời cho kẻ nghèo khó tụi mình mà, đem dzìa mần thịt, kho mặn cho con cái có của mà ăn, ông hén.” Nói đến đây tui nghe chí lý trong bụng, bèn nói thêm, “nhớ múc cho tao một tô ăn ké với nghe mậy”. Thằng bạn nghèo của tui hăm hở vừa cười vừa nói “dĩ nhiên rồi, Chủ Nhựt nầy qua nhà tui nhậu nghe ông.”

    Đúng thật, hôm đó là ngày Chủ Nhựt, vui ơi là vui, tui sai con vợ tui xuống nhà nó mần phụ thịt vịt với con vợ của thằng Từ. Thằng bạn nghèo không biết kiếm đâu ra một tá bạn nhậu về nhà cười nói râm ran. Đến giữa trưa, cả bọn bắt đầu kéo nhau ra góc cây dâu trải đệm vừa đờn vọng cổ vừa ăn thịt vịt uống lấy uống để mấy lít đế Gò đen. Tui chỉ tham gia phần chào hỏi đám bạn mới quen của nó, uống lấy vài chung rượu mắt trâu để tỏ tình tỏ nghĩa với nhau.
    Cả nhóm ăn uống tươi cười thấy mà ớn kinh khủng, bởi món tiết canh vịt máu me đỏ chét thấy sợ quá, tui chưa lần nào trong đời ăn cái món máu me kinh khủng nầy. Hai vợ chồng tui cáo từ ra về không quên xách cái cà-mên thịt vịt kho mặn về cho đám con nheo nhóc của tui ăn.

    Bảy ngày sau, vào một buổi tối khi mọi sự chìm đắm trong bản đồng ca cóc nhái, là lúc tui
    nghe tiếng cửa nhà tui có ai đó nện thình thình, tui sợ quá tưởng rằng con vịt Sim kia hiện
    hồn về, vì đến nay là đúng ngày thứ bảy nó chết. Không ngờ tui nghe thấy có tiếng người gọi, hình như là một phụ nữ kêu không nên lời “anh Bẩy ơi chồng em, chồng em chắc chết mất anh ơi…” Tui dụi mắt nhảy cái “phốc” xuống chiếc chõng tre rút cái cây tầm vong đực thủ thế, phóng mạnh ra cửa mở ngay cánh cửa vội vã hỏi… “ai, ai đánh chồng em hả” tui hỏi đến đây mà bọt mồm bọt miếng sôi ào ào, run cả người lên. Thiệt vậy nếu có kẻ cướp hay côn đồ nào đánh thằng bạn Từ của tui giữa đêm khuya khoắc như vậy là chết với tui chớ phải chuyện chơi. Nhưng con vợ thằng Từ nó vừa khóc vừa nói “chồng em lên cơn mê sản sắp chết.. nhờ anh chị…”

    Nghe đến đây, tui đóng cánh cửa cái “ầm” phóng một nước tới nhà thằng Từ để cứu nguy cho bạn. Không biết sức mạnh từ đâu đã xuất hiện trong tui trong cái đêm tỉnh mịt chẳng có một bóng người nào, tui xốc thằng bạn lên vai, chạy một mạch ra đến con đường cái rồi la làng lên trong lúc mọi người đang ngủ ngon. Chòm xóm thức dậy lên đèn chạy ra cứu giúp. May mắn thay, một người trong xóm đã nhanh chân lái chiếc Honda 67 tức tốc cặp thằng Từ ngồi ở giữa nó cầm lái tui ngồi đằng sau, chở thằng bạn lên tỉnh cấp cứu, làm cả xóm nháo nhào lên.

    Hai hôm sau bệnh viện tỉnh ký quyết định chuyển thằng thằng Từ về Sài Gòn vì tình thế quá nguy kịch.

    Hai vợ chồng tui không sao ngủ được trong thời gian thằng bạn nằm viện. Vợ tôi phải đỡ đần con cái phụ vợ nó trong lúc đi nuôi chồng. Còn tui phải đi làm thêm để gánh vác tiền nong phụ nó. Đủ thứ chuyện khó đã xãy ra. Bẩy ngày sau, một tin dữ gọi báo về, thằng bạn tui đã qua đời, các bác sĩ xác nghiệm máu của nó nói rằng “Bệnh nhân Trần Văn Từ đã bị nhiễm Virus H5N1 dương tính.” Vợ chồng tui bàng hoàng quá cỡ. Thằng bạn quê chết rồi, để lại một vợ và năm đứa con gái. Cũng chỉ vì ăn phải con vịt Sim la mà tui cho. “Trời ơi là
    trời, lỗi tại tui mà sao tui không chết thay cho nó chứ hả?” Tui gào thét lên trong một nỗi thất vọng không một lời nào tả được, trong một nỗi hối hận khôn cùng như thể mình là kẻ giết người vậy đó. Vợ tui chạy ra an ủi tui và nói “mình cũng ăn như anh ấy, nhưng vì mình không ăn tiết canh nên không chết”. Nghe đến đây tui giật bắn mình, “đúng rồi cả lũ đều ăn, nhưng có lẽ món tiết canh làm ẩu tả nên đã nhiễm Virus H5N1. phải rồi, phải rồi con vịt trời đánh kia sao mầy không chết toi trước khi tụi tao ăn thịt mầy, mầy từ đâu đến vậy hả, mầy giết chết thằng bạn tao rồi.”

    Năm ngày sau, có tiếng chó sủa, từ ngoài cổng, tui thấy có mấy ông công an xã dẫn mấy viên chức mặc thường phục đi xông xông vào nhà tui. Tui ra cổng tiếp đón đàng hòang. Một ông công an xã hỏi tui.

    “Anh Bẩy hả?”, ông công an nầy vừa nói vừa chăm chú ngó vô nhà tui.

    “Dạ em là Bẩy” các anh đến có việc gì không?

    “Giới chức y tế ở thành phố báo về tỉnh, tỉnh báo xuống địa phương, nói rằng nhà anh có ổ dịch H5N1, và đây là cán bộ y tế huyện.”

    “Mời các anh vô nhà uống nước để giải trình cho rõ.” Tui nói như vậy.

    Vào nhà giữa, hai vợ chồng chúng tui tiếp nước trà các vị quan chức. Tui đã trình bầy đầu
    đuôi câu chuyện một cách chân tình, và nhận đây là lỗi lầm của mình đã vô tình “giết chết người bạn thân”. Nghe đến đây ông công an và các quan chức y tế huyện nói.

    “Ở đây không có ai có lỗi gì cả, anh không có lỗi gì, đừng trách mình như vậy. Không đúng. Chúng tôi muốn báo cho anh biết rằng có ổ dịch, nếu anh có nuôi trại gà, hoặc bất kỳ còn con gà nào thì phải diệt ngay tránh lây lan cho bà con.”

    Nói đến đây, một nhân viên y tế hỏi tui.

    “Anh chị có ăn thịt con vịt Sim đực đó không.”

    “Dạ thưa anh, có.” Tôi trả lời ngay không cần do dự gì. Vừa dút lời tôi thấy ông cán bộ
    nầy giật mình.

    Tôi bèn nói tiếp.

    “Nhưng hai vợ chồng em không ăn món tiết canh.” Nhân viên
    nầy hỏi tiếp.

    “Thế ba con gà mái và một con gà trống anh chị vừa khai, anh chị còn nuôi không?”

    Tui bèn thật thà trả lời.

    “Khổ quá, trong mấy ngày qua, vợ em phải lo con cái của anh Từ, kẹt quá tụi em mần thịt ăn hết luôn rồi.” Nói đến đây anh cán bộ nầy đứng phốc lên, làm chiếc ghế dưới đít lui về phía sau kêu cái “ột”

    “Ăn hết luôn rồi hả … cái ông thần.”

    Tui hỏang quá, run cả người lên chưa định hồn không biết phản xạ từ đâu giúp tui thốt ra một câu nói thật dễ thương.

    “Em xin lỗi.”

    “Xin lỗi cái quái gì, chúng tôi sợ các anh chị và con cái chết hết cả bầy cả lũ chứ lỗi phải gì chuyện nầy.” ông cán bộ nầy đỏ mặt tỏ ra giận dữ, rồi nói tiếp.

    “Ăn lâu chưa?”

    Vợ tui trả lời.

    “Dạ khỏang một tuần qua.” Nhân viên nầy trố mắt nhìn chúng tôi, rồi nói.

    “Ngày mai, các anh chị phải có mặt tại trạm xá của xã để nhận một số thuốc uống rõ chưa?.”. Đến phút nầy tui không còn biết nói gì nữa, tiếng “dạ,” tiếng “thưa” bây giờ là để cho con vợ tui nó tự giải bầy. Và rồi vài phút sau khách khứa ra về để lại trong tui nhiều nỗi bàng hoàng kinh khủng.

    Hôm nay, đã hơn một tháng trường trôi qua, vợ chồng con cái tui vẫn bình an vô sự, tôi cầm bút viết lại ký sự nầy, thì từ đằng sau nhà lanh lảnh tiếng gà gáy trưa gọi hè, và tiếng “tục tục” của con gà mẹ dẫn đàn gà con mới nở ra vườn kiếm giun dế ăn. Bởi kể từ cái ngày thằng Từ phát chứng bệnh mắc toi, hai vợ chồng tui mần thịt gấp hai con gà mái kho mặn cho mấy đứa nhỏ nó ăn. Chừa một con đang ấp trứng, còn con gà trống chúng tui cho ăm hèm của heo, ăn xong nó ngã lăn quay rồi ngủ trong cơn say, chẳng thể nào gáy được
    một tiếng, bởi gáy tức là tiết lộ “nhà ông Bẩy nầy có nuôi gà”, và tức là … chết cả lũ chẳng chơi./.

    Cái ao kỳ lạ

    .

    (Truyeän Ngaén Cuûa NguyeãnThaønhPhong)

    Khi vieát baøi kyù söï naày, chuùng toâi raát deø daët vì moät laàn nöõa sẽû gôïi leân noãi ñau cho ngöôøi trong cuoäc. Gia ñình cuûa Taân rôøi Saøigoøn ñi Hoakyø vaøo muøa ñoâng naêm 2004 theo dieän anh em baûo laõnh nhau _ F4. Laàn ra ñi naày goàm Taân cuøng vôùi coâ vôï laø Lan vaø thaèng con trai chöa ñaày 3 tuoåi, beù Nhieân thöôøng ñöôïc goïi laø beù Eách.
    Sau khi ñaët chaân ñeán Hoakyø gia ñình Taân choïn thaønh phoá Hartland
    Michigan laøm queâ höông thöù hai cho mình. Tính cho ñeán hoâm nay
    gia ñình beù nhoû naày ñaõ traõi qua hôn moät naêm trôøi haïnh phuùc treân mieàn ñaát Hartland.

    Qua nhieàu laàn taâm söï qua ñieän thoaïi tröôùc Taân coù noùi vôùi toâi laø naøy 25 thaùng 1 naày Lan seû boàng beù Eách veà thaêm ngoaïi vaø aên teát Vieätnam, coøn Taân thì ôû laïi laøm xong coâng vieäc roài veà chôi sau dòp teát vaøi ngaøy.

    Khoâng ngôø, luùc nöõa ñeâm, toái hoâm ñoù toâi coøn nhôù laø ñeâm thöù saùu 13 taây raïng saùng thöù Baåy 14 taây thaùng 01 naêm 2006, ñieän thoaïi caàm tay cuûa toâi reo lieân tuïc, khoâng bieát coù söï theå gì maø tieáng chuoâng ñieän thoaïi cuûa toâi coù ñieàu gì nghe gay gaét quaù. Tænh mình ngoài daäy, toâi traû lôøi “ Aloâ,… laø tui ñaây maø, Oâng ñang coù gì vaäy? Tui ñang ôû Detroit ñaây maø…”
    Taân goïi ñieän baûo toâi laø haõy choåi daäy rôøi khoûi Michigan ngay, caøng sôùm caøng toát, veà ngay Vieätnam lieàn. Toâi traû lôøi “bình tænh naøo oâng baïn, chuyeän gì vaäy, coù gì thì saùng mai roài haõy tính” Taân nhaát quyeát baûo toâi phaûi veà gaáp. Sau khi trao ñoåi xong toâi beøn baûo Taân laø haõy chuaån bò moïi söï ñi roài laùi xe veà Detriot nguû laïi nhaø vôùi toâi ñeå saùng hoâm sau mua veù maùy bay gaáp chòu maét tieàn moät chuùt saún tieän toâi cuõng veà chôi luoân.

    Khi chuyeán bay caát caùnh khoûi neàn trôøi Chicago, saân bay quoác teá cuûa
    caùc tieåu bang mieàn ñoâng, höôùng veà theá giôùi beân kia, Taân môùi hoøan hoàn keå laïi caâu chuyeän, caâu chuyeän mô cho toâi hay.
    “OÂng bieát khoâng tui naèm mô thaáy coù hai vôï choàng coøn treû laém noùi vôùi toâi raèng thaèng Eách con oâng ñaõ cheát roài veà nhaø gaáp ñi, ñoïan toâi thaáy thaèng nhoùc con tui töø trong nhaø noù ñi ra ngoaøi vöôøn caây ñaèng sau noù chôi, noù ñöùng nhìn xuoáng maáy caùi ñöôøng möông ñeå vôùt maáy con oác böu vöøa ñi vöøa noùi chuyeän moät mình, noù lang thang ñoù ñaây roài noù ñi ñeán caùi ao maø oâng ngoaïi noù ñang nuoâi caù saëc ôû cuoái sau vöôøn. Noù khum ñaàu xuoáng baét oác chôi thì teù nhaøu ñaàu loän ngöôïc xuoáng caùi ao. Noù coá baùm víu ñeå leo leân nhöng cuoái cuøng quaäy quoï, noù chìm nghieãm maø khoâng tröôøng ñaàu leân ñöôïc, tui coá la leân ñeå moïi ngöôøi nghe thaáy vaø tieáng theùt trong mô ñaõ laøm tui tænh giaác, nhöng lieàn sau 2 tieáng ñoàng hoà töùc laø khoaûng 2 ba giôø saùng gì ñoù tui nhaän ñöôïc cuù ñieän thoaïi töø Vieätnam goïi qua, tieáng vôï tui vöøa khoùc vuøa ngheïn ngaøo baùo raèng thaèng Eách teù ao cheát roài….”. Toâi hoøan hoàn maø khoâng hieåu thaät hö ra sao, toâi môùi beøn goïi cho oâng vì bieát oâng cuõng coù yù ñònh veà Vieätnam trong dòp naày”. Toâi töï noùi trong thaâm taâm raèng, nhöng chuyeán veà naày quaû thaät laø moät chuyeán ñi tang toùc roài coøn gì.

    Veà ñeán nhaø, Taân chæ coøn nhìn thaáy maët thaèng Eách trong quan taøi coù ñaäy naép baèng kieáng trong suoát, caûnh gia ñình ñau thöông trong ngaøy saép teát quaû thaät khoâng chuùt naøo dieãn taû noåi. Thöông quaù!

    Hôn moät tuaàn leã troâi qua, toâi ñeán thaêm gia ñình beân vôï cuûa Taân ñeå hoûi thaêm thì baø ngoaïi cuûa beù Eách keå laïi raèng hoâm ñoù laø tröa ngaøy 13 taây töùc laø 14 thaùng chaïp aâm lòch naêm 2005, oâng ngoaïi vaø meï noù ñi chôï mua ñoà coøn maáy caäu cuûa noù thì baän ñi mua saém chæ coøn laïi dì uùt, hai dì chaùu ngoài ôû nhaø treân xem ca nhaïc moät luùc thì coù ai ñoù goïi ñieän cho dì uùt noù, vì soùng ñieän thoaïi caàm tay nghe khoâng roû neân noù môùi ra tuoát ngoøai goùc vöôøn nôi khoâng coù caây coái ñeå noùi chuyeän cho roû, coøn tui thì ñang chieân caù loùc “xeøo xeøo” moät laùt sau tui coù nghe tieáng keâu “ngoaïi ôi ngoaïi ôi” nhöng tieáng keâu khoâng roû laém tui cöù ngôø boïn noù giôõn nhau. Sau khi noùi chuyeän ñieän thoaïi xong dì uùt noù voâ hoûi tui “thaèng Eách ñaâu maù?” tui taù hoûa ra traû lôøi

    Vaøo moät buoåi toái noï, Taân laïi goïi dieän cho toâi vaø noùi “ oâng ñeán nhaø tui ñi, hai tuïi mình uoáng caø pheâ, tui coù chuyeän naày muoán noùi cho oâng roû”.

    Trong moät quaùn caøpheâ coùc, Taân keå cho toâi nghe veà moät caâu chuyeän dò ñôøi. Taân baét ñaàu noùi “caùch nay hai hoâm töùc laø moàng…sau teát, tui laïi naèm mô thaáy hai vôï choàng treû ñoù nöõa, ngöôøi baùo tin cho tui hoâm naøo khi tui coøn ôû Myõ, ngöôøi vô noùi vôùi toâi raèng em thaät buoàn vì hoâm ñoù hai vôï choàng em ñaõ coá söùc ñaåy beù Eách leân bôø nhöng khoâng taøi naøo giuùp ñöôïc noù. Em thöông con nít laém. Luùc hai vôï choàng em bò keû aùc gieát haïi thì em ñang mang baàu ñöôïc boán thaùng…” Taân taét ngang caâu chuyeän ñeå giaûi thích vôùi toâi_coâ aáy vöøa noùi vöøa vaïch aùo ñöa cho toâi xem caùi buïng baàu, coøn ngöôøi choàng thì ñöa tay xoa xoa buïng vôï. Ñoaïn Taân keå tieáp veà giaác mô “…cho neân em raát hoái haän vì khoâng laøm ñöôïc gì ñeå giuùp ñöùa beù con anh em thöông noù quaù!”. Toâi nghe ñeán ñoù maø hoàn vía leân maây. Taân nghæ ngôïi ñieàu gì ñoù hoài laâu roài keå. “Tui môùi hoûi vaäy luùc ñoù hai vôï choàng coâ ôû ñaâu maø khoâng keâu ngöôøi nhaø giuùp ñôõ?” hai vôï choàng tuïi em bò gieát cheát vaø hieän nay ñang coøn … naèm döôùi ñaùy cuûa caùi ao nhaø anh ñaây!”.
    Noùi ñeán ñaây Taân thôû daøi. “tui ñònh vaøo hoâm Chuû nhaät 5 taây, töùc laø moàng 8 teát aâm lòch naày tui baøn vôùi oâng giaø vôï doïn caùi ao cho ñaøn hoøan vaø seû veùt ñaùy ao xem coi thöïc theå ra sao, tui ñaõ noùi heát moïi söï cho oâng giaø vôï tui nghe roài, oång ñoàng yù” vaø moät laàn nöõa Taân laïi môøi tui ñeán xem.
    Thaät tình maø noùi ñieàu kyø laï chöa kòp giaûi thích xong thì ñieàu kyø laï haùc laïi xuaát hieän noù choàng chaát leân nhau. Toâi lang thang trong khu vöïc ñeám thaêm baø con loái xoùm cuûa Taân, thì ñöôïc moät baø laõo cho bieát. Gia ñình beân vôï cuûa thaèng Taân doïn veà ñaây hoài naêm 1972, hoï laø ngöôøi ôû Long An. Tröôùc ñoù ôû vuøng naày hieám coù ngöôøi ôû, chæ coù maáy gia ñình le hoe thoâi vì chieán tranh xaõy ra lieân tuïc. Tui nghe noùi maø chaéc laø coù thieät, choå caùi ao ñoù tröôùc ñaây laø caùi ñìa nöôùc, choå ñoù truûng laém, möa thì coù nöôùc maø khoâng möa thì noù laø caùi vuõng buøn laày, tui nghe ngöôøi ta keå hoài naêm 1969 coù caëp vôï choàng ôû ñaâu laùng ñoù, ban ñeâm coù ngöôøi ñeán goû cöûa vaø ra tay gieát hai vôï choàng roài vuøi thaân hoï xuoáng vuõng buøn maø nay laø caùi ao caïn cuûa oâng Taùm Chaäu ñoù. Thôøi chieán tranh maø nay thì phe naày, mai thì phe kia trong vuøng baát oån veà an ninh khoù loøng maø hieåu ñöôïc.

    Hoâm nay ñuùng ngaøy maø Taân ñaõ heïn toâi ñeán veùt ao, trong luùc toâi ñeán thì moïi ngöôøi ñang xuùm xích moi laáy caùi gì ñoù ôû ñaùy saâu, naèm beân goùc traùi höôùng töø ngoâi nhaø nhìn ra, hoï ì aïch moi leân moät caùi bao niloâng ñen xì roài ñem leân bôø toâi ñeán vaø taän maét nhìn thaáy maø khoâng coøn tin vaøo maét mình ñöôïc nöõa. Khoâng bieát phaûi dieãn taû ra sao, caùi boù cuûi khoâng haún laø boù cuûi, caùi boïc thì khoâng ra caùi boïc,… roài hoï nhe
    nhaøng môû ra, môû tôùi ñaâu laáy nöôùc laïnh doäi tôùi ñoù hoï boû nhöõng “khuùc cuûi” maøu ñen naày vaøo trong hai caùi thau nöôùc lôùn rieâng bieät, moãi laàn maïnh tay toâi nghe tieáng “coáp coáp” va vaøo thaønh thau nhoâm, sau cuøng hoï raùp laïi laø hai boä xöông ngöôøi, toâi ñoùan chaéc laø hai vôï choàng chöù khoâng ai khaùc vì khi nhaän ra treân xöông tay cuûa hai ngöôøi toâi thaáy coù ñeo hai chieác nhaãn vaøng, toâi quang saùt kyû hai chieác nhaãn naày coù doøng chöõ “18 k Kim Loi” chaéc coù leû laø nhaän cöôùi. Kinh khuûng hôn nöõa treân phaàn xöông coå gaàn ñaàu toâi thaáy coù sôïi daây da boø chaéc coù leû coù keû naøo ñoù ñaõ duøng sôïi daây naày ñeå xieác coå caëp vôï choàng tröùôc ñaây.

    Trong khoâng khí haõy coøn teát, moïi söï chöa ñöôïc nhieàu ngöôøi roû, toâi vaø gia ñình oâng Taùm Chaäu töùc laø ba vôï cuûa Taân quyeát ñònh ñem choân maáy maûnh xöông coøn laïi ôû cuoái vöôøn, beân caïnh beù Eách con trai cuûa Taân ñang an giaác ngaøn thu.

    Nguyeãn Thaønh Phong. (muøa xuaân 2006)

    lôøi cuûa taùc giaû: Ñaây laø saûn phaåm cuûa
    söï töôûng töôïng_ moïi chi tieát trong baøi naày hoøan toøan khoâng coù thaät.