|
|
|
Mừng ngày sinh nhựt của má.
Mình sinh ra dzà sống ở miền quê, dường như hỏng có tục lệ mừng sinh nhựt. chưa mùng lần nào trong đời dẫu chỉ là cái bánh kem nhỏ. Và như vậy dường như cho đến nay hỏng có ai trong nhà mình có tổ chức sinh nhựt lần nào.
Hôm nay ngày sinh nhựt của má, con mừng tuổi má. Mừng sinh nhựt má, những ngày cuối đời. Cầu cho má mạnh khoẻ sống trăm năm tuổi già với chúng con cho vui.
| | |
|
Mấy đêm nay khỏi ngủ vì blog giật quá chịu hỏng nổi.
Ngồi thiết kế cho tới khuya càng làm càng thấy ngu ra.
Blog bên blogspot hay thật nhưng phông chữ biến thiên wá chịu hỏng nổi.
Blog bên wordpress thì ẹ quá, phông chữ dỡ khẹt đã vậy trang trí trong khung không được làm cái nào nó biến dạng méo mó thấy chóng mặt luôn.
Chán thiệt chắc là điệu nầy phải làm domain chơi thôi.
|
| |
|
Năm năm xa xứ quê người. Nhớ về đất mẹ lòng đầy mến thương. Chiếc máy bay Boeing 747 hạ cánh tại phi trường Tây vào lúc 4 giờ chiều và từ đó một thế giớ mới bắt đầu.. | | |
|
KATMANDU, Nepal—Now that he's all grown up, 18-year-old Khagendra Thapa Magar of Nepal wants the world to know just how tiny he is. Magar, who stands 22 inches (56 centimeters) tall, has been waiting four years for his chance to take the title of the world's shortest person. On Thursday, a day after his birthday and becoming an adult, supporters mailed an application package to Guinness World Record in London seeking to stake his place in the record book. Magar's family initially filed a claim when he was just 14 years old but it was rejected since he was not an adult and there was a chance he might grow, said Min Bahadur Ranamagar of the Khagendra Thapa Magar Foundation. Ranamagar said it was not clear how long the certification process would take. When Magar applied four years ago, Guinness officials said he would need to be examined by a doctor to confirm he had stopped growing. |
|
Tôi đi lang thang tình cờ bắt gặp được bài viết lạ lùng nầy. Nay post vô coi chơi vài bữa sẽ tháo ra. Ai thích thì vào đọc thử hay lắm. Filip Gańczak – Lê Diễn Đức dịch từ Newsweek Giải thưởng Nobel cho Barack Obama có thể nói là một sai lầm. Nhưng nếu Giải Nobel không thuộc về Obama thì có thể nói tới chuyện đề cử cho Hitler, Mussolini và Stalin? “Tôi ký tên dưới đây cho phép mình với sự trân trọng đề nghị Giải Nobel Hòa bình năm 1939 sẽ được trao cho Quốc trưởng Đức Adolf Hitler” – Eric Brandt, nghị sĩ Quốc hội Thụy Điển đã viết như thế trong một bức thư gửi Uỷ ban Nobel của Na Uy vào ngày 27 Tháng Một, năm 1939. Hitler đã cứu hòa bình Lá thư này là một phản ứng ngang ngạnh và đầy mỉa mai, bởi vì tác giả không xem đề nghị của mình là nghiêm túcBrandt bằng cách này để chống lại ý tưởng ban đầu về việc trao Giải Nobel Hòa bình cho Thủ tướng Anh Neville Chamberlain.

Vào tháng Chín năm 1938, Hitler, Chamberlain và Thủ tướng Pháp và Ý đã ký vào cái gọi là Hiệp ước Munich, cho phép Đức lấy một phần lãnh thổ Tiệp Khắc mà không cần nổ súng. Chamberlain sau đó đã tự hào rằng, tại Munich ông đã cứu vãn hòa bình. Rất nhiều người ở châu Âu bấy giờ cũng đã thấy ở Hitler như một nhà lãnh đạo tìm đến sự đồng thuận giữa các dân tộc. Đề cử Giải thưởng Hòa bình cho Quốc trưởng Hitler đã từng được đưa ra, tuy nhiên, bị rút lại vào ngày ngày 1 tháng Hai, 1939. Trong thực tế, Ủy ban Nobel có cục xương khó nuốt với sự lựa chọn Hitler. Tháng 11 năm 1936, Giải Nobel Hòa bình được trao cho Carl von Ossietzky (1889-1938), một nhà báo Đức, chiến sĩ tranh đấu cho hòa bình, bị Đức Quốc Xã giam cầm trong các trại tập trung. Giải thưởng Nobel Hòa Bình cho ông đã làm Hitler phẫn nộ. Nhà độc tài đã quyết định rằng, trong tương lai, không một công dân nào của nước Đức được phép nhận được giải Nobel nữa. Từ năm 1937 đến lúc bùng nổ Đệ nhị Thế chiến, Đức Quốc Xã III đã đưa ra giải thưởng riêng, cạnh tranh với giải Nobel, đó là Giải thưởng Quốc gia Đức cho Nghệ thuật và Khoa học. Đánh giá cao những nỗ lực của Stalin
Trong lịch sử của giải thưởng Nobel, không phải không gặp những bất trắc lớn. Năm 1935, ứng cử viên Giải thưởng Hòa bình là nhà độc tài Ý Benito Mussolini. Việc ứng cử của ông đã được tuyên bố bởi giáo sư người Pháp Gilbert Gidel. Ý tưởng nhanh chóng trở thành sự kiện tranh cãi. Cũng cùng năm 1935, Italia bắt đầu cuộc chinh phục đẫm máu Ethiopia. Trong cuộc chiến người Ý đã sử dụng khí độc. Joseph Stalin cũng đã từng hai lần được đề cử Giải thưởng Nobel Hòa bình. Trong năm 1945, Halvdan Koht, cựu bộ trưởng ngoại giao Na Uy đã đề nghị vinh danh nhà độc tài của Liên Xô. Ba năm sau, Wladislav Rieger một giáo sư tại trường Đại học Charles ở Prague đã tái khẳng định đề cử Stalin vì những “những nỗ lực để kết thúc chiến tranh thế giới thứ II”. Về hàng triệu nạn nhân của bạo chúa đã không thấy đề cập tới trong các đơn đề nghị. ■
Nguồn: Newsweek Online ngày 13/10/2009, tại link: http://www.newsweek.pl/artykuly/sekcje/newsweek_swiat/nobla-mogl-dostac-hitler,47196,1 Gańczak – Lê Diễn Đức dịch từ Newsweek
|
|
Bùi Tín viết riêng cho VOA 07/10/2009 ]]Xin nói ngay sét đây không phải là sét trời đánh, mà là tiếng sét ái tình! Đầu tháng 10 này, mùa xuất bản-ra mắt sách văn học năm 2009 ở Pháp sẽ có 659 đầu sách mới được phát hành, với những hội chợ sách tấp nập; Pháp vẫn là nước có tỷ lệ người ham đọc sách trong dân chúng cao bậc nhất thế giới.
Năm nay, cuốn sách đang được báo chí và dư luận bàn tán nhiều nhất có thể nói là cuốn tiểu thuyết "La Princesse et le Président" - Công nương và Tổng thống. Ngay ngoài băng quảng cáo đã có hàng chữ: L' incroyable histoire d' amour - Chuyện tình không thể tin được !
Tác giả là Valéry Giscard d'Estaing, nguyên là Tổng thống Pháp (từ năm 1974 đến năm 1981) thành viên Viện Hàn lâm Pháp, hiện là ủy viên Hội đồng Hiến pháp, 83 tuổi trẻ (như ông thường đùa vui - un jeune octogénaire).
Mà bút pháp của ông trẻ thật. Tiểu thuyết của ông chỉ có 2 nhân vật chính, một công nương vùng Cardif xứ Wales bên nước Anh, tên là Patricia, gọi tắt là Lady Pat, và Tổng thống đương nhiệm Pháp tên là Jacques-Henry Lambertye goá vợ.
]Từ đầu đến cuối cuốn sách, người đọc cứ như bị dẫn vào mê lộ, không còn có thể nhận ra đâu là thật, đâu là giả, đâu là trung thực đâu là hư cấu, đâu là thực tế đâu là tưởng tượng... Người viết cứ như trêu trọc, đùa dai, đánh đố độc giả. Có lẽ cuốn sách lôi cuốn, hấp dẫn độc giả là ở chỗ này. Này nhé. Lady Pat thì đích thị là Lady Di (Công nương Diana) của hoàng gia Anh, tử nạn ngày 31-8-1997 tại Pháp, toàn thế giới đều biết tiếng.
Tác giả mô tả ngoại hình của Lady Pat, từ mái tóc uốn, đôi mắt sáng, gương mặt tươi, nụ cười rộng, giáng đi uyển chuyển, bàn tay thon, giọng nói ấm...cho đến y phục, chiếc ví cầm tay, vòng trang sức...đều là của Lady Di trong đời thật, không sai tý nào.
Cho đến những tâm sự thầm kín của Lady Pat thổ lộ với Tổng thống Lambertye cũng chỉ có thể là của Lady Di trong đời thật. Khát vọng yêu thương, khát vọng âu yếm, khát vọng tin cậy; niềm đau khi "chồng sắp cưới báo rằng mình có bạn tình gắn bó sẽ không dứt nổi"; nỗi cô đơn về tình cảm giữa lâu đài nguy nga tráng lệ càng tăng thêm nỗi chán ngán về số phận...mà Lady Pat kể cho Lambertye cũng chỉ có thể là của Lady Di tâm tình với tổng thống V.G. d'Estaing.
Mọi chuyện dù cho có bịa, có "phịa" ra như thật, thì ngoại cảnh đều là sự thật 100%, càng dẫn dắt người đọc tin là chuyện có thật. Từ cung điện Buckingham, cuộc họp G7, cung điện Élysées, lâu đài Rambouillet, những buổi yến tiệc, xem Opéra, khiêu vũ trong cung điện...được mô tả tỷ mỷ, có thần, làm cho trời đất, nắng mây, hoa cỏ, hồ thu...cũng cùng chan hoà với tình cảm yêu thương chớm nở giữa 2 tâm hồn đồng cảm. Rồi những chiếc hôn tay - mà như cháy bỏng, cả người hôn và người được hôn như muốn kéo dài thêm chút nữa, sao mà rung động đến thế.
Lại có lần khi chàng cầm tay nàng đưa lên môi, chàng như nghe tiếng nàng thốt nhẹ trong hơi thở, thầm thì: Mong chàng yêu em -"I wish that you love me!".
Lại có lần Công nương và Tổng thống ngồi chung bàn ăn nhỏ, 2 người đã cầm tay nhau "dưới bàn" (!), đồng cảm trong tỏ tình, trong thương yêu mà không cần thốt ra một lời nào ! Rồi có lần đêm khuya, sau một lần gặp nàng, trở về phủ tổng thống, chàng "rung động, đầu hừng hực nóng, trái tim tràn trề hạnh phúc" khi bước lên thềm của điện Élysées.
Có nhà báo dò hỏi nguyên Tổng thống V.G. d'Estaing rằng cuốn sách viết dựa vào sự thật hay tưởng tượng? Ông mỉm cười, bí hiểm, vẫn kiểu hư hư thực thực, chỉ khẳng định rằng các sự kiện và bối cảnh, thời gian, địa điểm, các s ự việc đều là thực, dựa vào sự thật. Còn các mối quan hệ cụ thể thì có thể hư cấu thêm bớt, như văn học tiểu thuyết cho phép.
Quả thật có những chi tiết khác hẳn ngoài đời. Như trong sách, tổng thống J.H. Lambertye góa vợ trong khi ông V.G. d'Estaing vợ vẫn sống. Và ông J.H. Lambertye ngay sau đó đã tái đắc cử tổng thống, trong khi ông V.G. d'Estaing đã thất cử sau đó.
Cuốn sách đã và sẽ còn gây tranh cãi dai dẳng và lý thú. Bên Anh, nhiều báo chí phê phán tác giả lẩm cẩm, bịa đặt vô duyên, chỉ để kiếm thêm tiền về già! Có báo bực mình, mỉa mai, sao không bịa thêm là đã dắt được Công nương về ngủ qua đêm trong dinh Tổng thống, cho thêm phần giật gân!
Nhiều báo Pháp lưu ý, khi thiên tình sử này xảy ra, trong sách cũng như trong đời thật, vào năm 1981, nàng đang ở tuổi 20 tràn đầy nhựa sống, và chàng ở tuổi 55, tuổi cường tráng trong trí tuệ và tình cảm.
Đến nay vào tuổi 83, chàng vẫn nhớ kỹ, và cố tin rằng 28 năm trước đã bị một cú sét ái tình quật ngã một cách tràn trề hạnh phúc, để mà tưởng nhớ, viết nên một tác phẩm văn học độc đáo, gây nhiều bàn cãi trái ngược của người đời.
Các nhà báo Pháp vội lục lọi hồ sơ lưu trữ. Họ khui ra 4 bức ảnh "Chàng" và "Nàng" gặp nhau ở Paris, ánh mắt Lady Di mở to đầy tình cảm nhìn tổng thống Pháp trong khi ngồi gần nhau xem Opéra. Đúng là có chuyện gì đó không hoàn toàn bình thường
Báo le Point nhắc lại sau khi Công nương Diana tử nạn ở giữa Paris ngày 31-8-1997- khi 36 tuổi, nguyên Tổng thống V.G. d'Estaing là một trong những người đầu tiên cùng vợ mang một vòng hoa trắng đến bệnh viện có thi hài của Công nương, với vẻ mặt xúc động u buồn rõ nét.
Xin mời các bạn thưởng thức cuốn "Công nương và Tổng thống" từ nguyên bản, hoặc qua bản dịch tiếng Anh và tiếng Việt chắc sẽ sớm ra mắt, để thưởng thức một tác phẩm văn học khá độc đáo, hiểu thêm về một mối tình hư hư thực thực, không hẳn là có thật, cũng không hẳn là tưởng tượng. Người biết rõ nhất sự thật là Công nương Diana thì đã thành người thiên cổ.
Tác giả bị vặn hỏi thì ỡm ờ, cười tủm, như nói hàng đôi : giả mà thật, thật mà giả, trong giả có thật, trong thật có giả. Họa chăng chỉ có Phu nhân V.G. d'Estaing vẫn còn sống minh mẫn ở tuổi 80 là có thể biết rõ nhất đâu là thật đâu là giả. Nhưng bà có lên tiếng ? hay cũng chỉ tủm tỉm cười bí ẩn ?
Một tác phẩm để lại lửng lơ nhiều câu hỏi, nhiều phán đoán, tranh cãi...Kể cũng ly kỳ, thú vị...và có hậu. |
|
In May 1917 in Fatima, a small town in Portugal, three shepherd children, Lucia dos Santos, 9 years old and her cousins Francisco Marto, (eight years old) and Jacinta Marto (six years old) claimed to have seen an apparition of luminous lady who stood on a cloud in an evergreen tree in a pasture called the Cova de Iria, near the village of Aljustrel about a mile from Fatima.
Although all three children saw the vision, only Lucia and Jacinta heard the woman speak. She asked the children to return to the site on the thirteenth of each month until October.
The local authorities and some Church leaders made every effort to bring the children's story into disrepute. Despite this, on the 13th of October thousands of people came to Cova de Iria, hoping to share the vision.
They experience a dramatic solar phenomenon however, the woman was visible only to the children. She appeared on t he 13th day of six consecutive months in 1917, starting on 13 May, the Fatima holiday.
She called herself "Our Lady of the Rosary" and requested that the children pray the rosary everyday erect a chapel at the site of the visions and proclaim the need for a moral life | |
Nhiều nhà bình luận cho rằng hãy còn quá sớm để trao giải Nôbel Peace Prize cho TT Obama vì cho đến thời điểm nầy tình hình thế giới vẫn còn rối ren, rối ren trong cái nhìn và trong bàn tay của TT.
Nhiều nhà bình luận cho rằng trong cung cách ngôn từ trao cho ông TT có nhiều "điểm" xem kỹ rất thiện ý nhưng đầy vô tình hiểm ý... xin quý vỵ xem kỹ lời nói của bức ảnh... |


Đây là cặp mắt kiếng nhìn phiá trước nhưng vẫn có thể thấy rõ mồn một ở phía sau. Một sản phẩm rất độc đáo ra đời cho mọi lứa tuổi không trừ tuổi teen nào cả, nó được bầy bán không xa lắm tại NewYork với giá rất mìn. 30,00 đôla một cái.
Nhìn trước nhưng thấy luôn ở đằng sau, quả thật là độc nhứt dzô nhị thiệt, lởi hại wá. Mang dzô là thấy cả một thế giới xung quanh ta.
Cái nguy hiểm khi sản phẩm nầy ra đời là ở chổ mấy cô nương xinh điệp có khả năng hội tũ một lũ đàn ông những có máu 'ăn mầy tình yêu' đang rũ rượi bám theo...
Do dzậy mắt kiếng 'tình báo' cũng có thể sự dụng trong môi trường 'tình.....ái' lăn nhăn...MT
|   Đây là bức ảnh MT cộp pi trên trang của Yahoo. Trang game.
Ông ngoại ơi đợi con đi với.
Không. Ông theo tiếng gọi nơi game mà...

Người dân Mỹ thật sự thất vọng với những gì mà ông tổng thống đã hứa khi nhập chức. Hôm nay làn sóng thất nghiệp trở nên mỗi ngày một lớn hơn.
Thất nghiệp ở xứ nầy trở thành chủ đề của ông Obama.
Trong bức ảnh: sự vực dậy của công ăn việc làm chỉ là một con rùa nhỏ, bò chậm chạp. Trong khi đó sóng người thất nghiệp mỗi ngày cứ tăng lên ào ào.
+Cưú chúng tôi với ông ơi.
+Nó đến rồi kìa. |
|
Hôm nay mới 7 tây, nhưng khắp nơi trên xứ Cờ Hoa đã rầm rộ chuẩn bị đón ngày Halloween. Trong nhà trường, con nít đang có những hoạt động vui chơi hướng đến chủ đề nầy. Nhiều lớp học, các giáo viên dạy bọn nhí cắt hình trang trí Halloween theo nhiều sắc thái khác nhau. Giáo viên Hoạ Sỹ dạo nầy đang tất bậc với các tác phẩm Halloween cho bọn nhí.
|
|
Nguyễn Thành Phong - đăng lúc 07:00AM, 07/15/06
Từ đằng xa, người ta đã nghe thấy có tiếng vọng í ới hòa lẫn với lời kinh gì đó và rồi một mùi khét bốc lên bên đám lửa cháy ngùn ngụt... Mon men lại gần, trên giàn hỏa thiêu là một người phụ nữ ngọa nguậy trong ngọn lửa táp lấy táp để dữ dội bên cạnh một cái xác cứng đờ của một người đàn ông, và vài mươi phút sau, hai cái xác kia đã hóa thành một nắm tro tàn không hơn không kém.
Hiện nay tại một số bang ở Ấn Độ, nhiều người còn giữ phong tục Sati một phong tục mà các bà vợ tự nguyện thiêu sống mình trên các giàn hỏa thiêu bên cạnh xác chồng khi người chồng của họ qua đời.

Sati thật sự đã làm cho nhiều người cảm thấy không khỏi bàng hoàng kinh ngạc. Cách nay không lâu, các nhà chức trách Ấn Độ cho hay đã có hai trường hợp tự thiêu sống xảy ra. Vào ngày 18 tây tháng 5 tại miền Bắc của làng Uttar Pradesh, một phụ nữ 35 tuổi vừa bị chết chồng đã tự ý được chết theo chồng trên giàn hỏa thiêu, bà ta phóng mình vào ngọn lửa đang cháy bừng bừng, nhưng may thay người phụ nữ nầy đã được ba đứa con cứu sống.

Cảnh sát cho hay “Vì bà con dòng họ của người chồng vừa mới qua đời nầy đã thuyết phục người vợ trẻ rằng cuộc đời của bà ta xem như bị ô nhục không thể nào dung thứ được và cách duy nhất là hãy tự mình nhảy vào giàn hỏa đang cháy mà chết chung với chồng như vậy sẽ tốt hơn.”
Một trường hợp kế tiếp vừa xảy ra hồi mới đầu tháng rồi, một người phụ nữ 77 tuổi vừa bị chết chồng ở tại miền Đông Ấn Độ, bà đã tự ý nhảy vào lò hỏa thiêu, bà ôm lấy xác người chồng vừa kêu gào vừa thét lên “em muốn được chết cùng anh!” mặt cho ngọn lửa đang bừng cháy, trước hàng trăm con mắt hiếu kỳ chứng kiến xung quanh.
Phong tục Sati - được chết theo chồng - của người đàn bà góa bụa đã từng xuất hiện trong nghi thức Hindu. Người ta tin rằng việc hành sử theo phong tục Sati, có thể giúp con người ta được đầu thai, giống như nữ thần Parvati vợ của thần Shiva. Hành động nầy được xem là cao cả, là đức hạnh đối người phụ nữ bị chết chồng. Họ phải đi theo chồng để cho trọn vẹn lứa đôi. Sống có nhau, và chết cũng phải có nhau, trọn vẹn một tình yêu với nhau.

Vào năm 1829, chính quyền thuộc địa Anh đã ban hành luật cấm mọi người hành sử theo phong tục Sati. Họ cho rằng đây là hành động “man rợ và không mang tính người”. Lúc bấy giờ các nhà truyền giáo thuộc Cơ Đốc Giáo và các học giả cùng chia sẻ chung một quan điểm nầy. Tuy nhiên ai cấm thì cấm, phong tục Sati vẫn còn truyền tụng và áp dụng cho đến ngày nay.
Người dân Ấn vẫn cứ tranh cãi về vấn đề nầy đối với cái nhìn khác đi của các nước tây phương. Vào tháng 12 năm 1987, quốc hội Ấn độ đã thông qua một dự luật cấm và loại bỏ phong tục man rợ nầy. Và luật có ghi rằng bất kể người phụ nữ chết chồng nào tự ý tự thiêu là phạm tội ác. Có thể bị bỏ tù 12 tháng hoặc bị phạt tiền. Trong trường hợp nếu người phụ nữ đã chết, những người gợi ý, xúi giục cũng sẽ bị phạt tù vì can tội xúi giục người khác tự tử.
Theo các chuyên gia nghiên cứu về lãnh vực nầy cho hay: đa phần bà con họ hàng phía bên chồng thường xúi giục người vợ góa bụa tự thiêu để họ hưởng được gia tài của người chồng để lại. Họ lợi dụng lúc người phụ nữ đang cảnh rối ren không đủ thông minh phán đoán, để đẩy xô vào cái chết. Có nhiều trường hợp được ghi nhận nhiều phụ nữ bị bắt phải chết dẫu rằng họ vẫn đòi được quyền sống để nuôi con thơ con dại.
Hôm tháng 5 năm ngoái, người dân tại Rajasthan, vùng Tây Ấn Độ đã phản đối kịch liệt, vì các nhà chức trách cấm đoán không cho họ giữ lấy tập tục nầy, dẫn đến cuộc xô xát dự dội xảy ra giữa cảnh sát và dân làng, làm hơn 20 người bị thương, 30 người khác bị bắt.
Vào tháng 7 nầy, quốc hội Ấn độ đã thảo luận một dự luật về Sati, để bảo vệ những người phụ nữ chết chồng thoát khỏi sức ép về tinh thần một khi bị người khác nài ép, hoặc bức bách phải chết, ngoài ra dự luật còn đưa ra hình thức phạt nặng những ai xúi giục người phụ nữ góa bụa tự sát vì bất cứ lý do nào.
Nguyễn Thành Phong
|
Săn Tìm các tay khủng bố Taliban đã trở thành chủ đề lớn thế giới của các quốc gia phương Tây, và nhứt là HoaKỳ. Có thể nói chuyện săn tìm đã trở thành trọng trách của HoaKỳ.
Cho đến nay, sự việc đó đang trở nên bếp bênh. Nhiều ý kiến cho rằng sứ mệnh nầy đang lâm vào cảnh ngộ 'bất khả thi'.
Và đó chính là đề tài làm bàn luận sôi nổi sau khi tổng thống mới của HoaKỳ lên nhậm chức.
Nhiều ý kiến nổ ra inh oỉ, nhiều bài báo viết ra và chen chúc trong các bài bình luận đó chính là bức ảnh nầy./.
mựctím | |
|
Và đây là một chủ đề lớn trên thế giới.
Bản thân iran rất muốn thành lập lò phản ứng hạt nhân tinh luyện Uranium chế tạo đồ chơi nguyên tử. Đồ chơi thường thì chán wá rồi. Người ta nghi ngờ Iran hiện đang điều hành lò phản ứng thứ hai. Và đồ chơi nầy làm cho thế giới nhứt là giới phương Tây rất ... ghét.
Nhiều người nhìu kách doz2m Iran bằng ... một kon mét khác nhau. Trong đó các nhà phiếm họa lại cho rằng Iran đang bị 'kèm kẹp' ức chế dzữ wé tương tự như ... Jannie ông thần đèn... koi ảnh.
Nhưng đây lại là ông thần đèn Nguyên Tử mới ớn chứ...
MT post kái nầy dzô koi chút cho vui nhé.
| |
|
Tờ báo Jianghuai Morning Post của Trung quốc chạy dòng tít làm giựt mình giới phụ huynh và các bác sĩ. "mới lên hai đã biết hút thuốc lá sành điệu". Và trở thành con nghiện thuốc lá hạng nặng khi bốn tuổi.
Bé Đồng Đồng là cư dân sinh sống ở làng Bangiao gần thị tứ Feidong gần tỉnh lỵ An Huê thuộc miền Đông nước nầy.
Các bác sĩ cho hay Đồng Đồng biết hút thuốc từ lúc hai tuổi. Bé sống với ông nội, một người làm chủ một cửa hàng nhỏ bán rao sống.
Ông nội cho biết cha mẹ của bé Đồng là những người nhập cư sống lậu và phải đi làm lụng ở xứ khác để cho ông nội trông nom.
Ông nội của bé Đồng cho hay cháu thường bắt chuớc người nhà và ăn cắp thuốc lá hút thử và quen dần.
Theo tường trình của người thân bé Đồng còn uống rượu lấy từ trong nhà.
Các bác sĩ nói rằng bé Đồng nói rất ít so với lứa tuổi của cháu./.
|
|